Tự Do Ngôn Luận - Số 8 * 01 tháng Tám, năm 2006

 
 

"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình".
      (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982.
     

Trong số này:

TỰ DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
     IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM


   
Địa chỉ liên lạc:
   binhan2005@gmail.com
   truongsonvn81@gmail.com
     
   Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
     
   hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
  
   Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
     


     

Kính gửi

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng,

Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa VN

Kính thưa Thủ Tướng,

Chúng tôi viết bức thư này đến ông nhân dịp Quốc Hội tuyển chọn ông làm thủ tướng và việc thành lập một nội các mới tại Việt Nam . Chúng tôi hoan nghênh lời hứa của ông trong bài diễn văn nhậm chức về việc thúc đẩy nhanh chóng các cải cách hành chính để xây dựng một nhà nước pháp quyền và hướng đến dân chủ. Chúng tôi ghi nhận rằng còn rất nhiều việc cần làm trong các lĩnh vực này, nhưng nếu việc làm đi đôi với lời nói, đó sẽ là một sự đổi hướng rõ ràng và đưa đến một cơ hội quan trọng cho VN để mạnh dạn chứng minh việc tôn trọng các cam kết về Quốc Tế Nhân Quyền của mình.

  Trong những năm gần đây, người ta chứng kiến việc mở cửa dần dần của Việt Nam hướng đến cộng đồng quốc tế và nhịp độ thay đổi nhanh chóng về kinh tế và xã hội. Nền kinh tế Việt Nam nổi bật lên tại Á Châu như là một trong những nền kinh tế với mức tăng trưởng cao nhất. Đất nước của quý vị cũng đã tiến những bước quan trọng, như phản ảnh bởi các chỉ số phát triển con người UNDP của Liên Hiệp Quốc, trong  các lĩnh vực về thu nhập, sức khoẻ, giáo dục, và xoá đói giảm nghèo.

  Tuy vậy, nơi mà Việt Nam tụt hậu, một cách đáng quan ngại, sau các nước khác là trong việc tôn trọng các quyền làm người căn bản và mở rộng tới đa nguyên chính trị. Phát triển kinh tế, điều hành tốt, và nhân quyền luôn gắn chặt vào nhau một cách bất khả phân. Việc lãnh đạo của ông trong những năm tới đây trên những vấn đề này sẽ có tính chất quyết định khi mà Việt Nam tìm cách tham gia tích cực hơn nữa vào nền kinh tế toàn cầu và trở thành một thành viên uy tín của cộng đồng quốc tế.

  Chúng tôi thúc giục ông nắm lấy cơ hội này bằng cách bắt đầu các cải cách về chính sách và lập pháp -- được yểm trợ bởi các hành động cụ thể -- để thiết lập một cách chắc chắn việc tôn trọng nhân quyền như là nét chính của guồng máy hành chính dưới quyền ông. Hiện nay, Việt Nam đang có cơ hội khẳng định sự tôn trọng nhân quyền và các cam kết theo Công ước Quốc Tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights-ICCPR) mà theo đó Việt Nam là một quốc gia thành viên và hiến pháp của Việt Nam đã nói rõ trong điều 69-70: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quy ền được thông tin; có quyền h ội họp , lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật ”.

  Chúng tôi phác họa các lĩnh vực chính dưới đây, theo đó, chúng tôi kính cẩn yêu cầu nhà nước Việt Nam ưu tiên quan tâm đến để cải thiện việc cổ xúy và bảo vệ nhân quyền.

  1. Kiểm soát tự do Ngôn luận và mạng Internet

Như ông biết, điều 19 của công ước ICCPR đảm bảo quyền tự do ngôn luận. Ngược lại, luật xuất bản của Việt Nam cấm tuyệt đối các ấn phẩm chống nhà nước, tiết lộ bí mật nhà nước, hoặc tuyên truyền các ý kiến phản động. Theo luật báo chí Việt Nam, vai trò của giới truyền thông là phục vụ như tiếng nói của Đảng và Nhà Nước. Không có cái kênh truyền thông tư hữu; tất cả các ấn phẩm được xuất bản bởi nhà nước, Đảng, hay các tổ chức ngoại vi của Đảng.

  Thêm vào đó, nhà nước kiểm soát Internet bằng cách ngăn chặn các trang mạng được đánh giá là cần ngăn cản lại hay nhậy cảm về chính trị, theo dõi điện thư và diễn đàn trên mạng, và quy cho các chủ nhân các tiệm Internet trách nhiệm về nội dung truy cập hay chuyển tải trên mạng của khách hàng.

Các luật lệ và hình phạt gay gắt mới đã được phê chuẩn. Nghị định 56/2006/ND-CP quy định 2200 điều vi phạm luật pháp trong lĩnh vực văn hóa-thông tin. Có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7, nghị định này ra giá phạt tới 30 triệu đồng (2 nghìn đô-la) cho việc lưu hành các tin tức “độc hại” bằng bất cứ phương tiện gì và vi phạm các quy định về văn hóa-thông tin, như là chối bỏ thành quả cách mạng, xuyên tạc nhà nước và các anh hùng quốc gia, in ấn các câu chuyện với nguồn tin vô danh, hay tiết lộ “bí mật đảng, bí mật nhà nước, bí mật quân sự và bí mật kinh tế”. Nó cũng đòi hỏi các ký giả thông qua các bài phỏng vấn với nguồn tin trước khi xuất bản, trong thực tế, cho phép việc kiểm duyệt trước khi lên khung báo. Nó cũng thắt chặt sự kiểm soát của nhà nước trên mạng Internet, như là phạt nặng các chủ tiệm Internet nào cho phép khách hàng tiếp cận các nội dung “độc hại”.

  Nhiều người xử dụng Internet đã bị bắt giam vì các tội danh tố cáo dính dấp tới an ninh quốc gia sau khi dùng Internet để phát tán các quan điểm bất lợi cho nhà nước hay tham dự vào các diễn đàn thảo luận cổ vũ dân chủ. Họ bao gồm Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trương Quốc Tuấn, Trương Quốc Huy và Lisa Phạm.

  Chúng tôi thúc giục nhà cầm quyền :

● Tu chính các điều khoản của luật Hình Sự Việt Nam đang giới hạn và hình sự hóa quyền bất đồng chính kiến ôn hòa, đặc biệt là trong các điều khoản liên quan tới an ninh quốc gia. Đưa luật báo chí vào việc tuân thủ điều 19 của công ước ICCPR.

●  Bãi bỏ các giới hạn trong việc xử dụng Internet và phóng thích những người bị giam giữ vì việc phát tán ôn hòa các quan điểm của họ trên mạng Internet.

  2. Giới hạn Tự do Hội họp

Điều 21 của công ước ICCPR công nhận quyền tự do tụ họp ôn hòa, và điều 22 đảm bảo quyền tự do lập hội đoàn với những người khác. Tuy vậy, tại Việt Nam, các đảng phái chính trị, công đoàn, và các tổ chức nhân quyền phi chính phủ độc lập với nhà nước, Đảng và các tổ chức ngoại vi của Đảng không được phép hoạt động. Biểu tình công cộng thật hiếm hoi, đặc biệt là sau khi nhà nước đàn áp các cuộc phản kháng của nhân dân Tây Nguyên năm 2001 và 2004. Nghị định 38/1005/ND-CP, phê chuẩn bởi thủ tướng vào tháng 3-2005, tăng cường các giới hạn trên tự do hội họp. Nó cấm đoán việc tụ tập trước các nơi hội nghị nhà nước, Đảng, và quốc tế được tổ chức và đòi hỏi người tổ chức việc tụ tập xin phép và được nhà nước cho phép trước đó.

  Chúng tôi thúc giục nhà cầm quyền :

● Cho phép cá nhân quyền hội họp tự do và ôn hòa với những người khác có cùng quan điểm bất luận quan điểm đó ngược lại quan điểm chính trị hay ý thức hệ chấp nhận bởi Đảng và nhà nước.

● Đưa các quy luật về tụ tập công cộng và biểu tình đến điểm tuân thủ công ước ICCPR

  3. Tự do Tôn giáo

Nhà cầm quyền Việt Nam đã đi những bước quan trọng gần đây khi ra những nghị định mới về tôn giáo, thúc đẩy nhanh chóng yêu cầu đăng ký giáo hội và cấm chỉ việc chính thức cưỡng bức đổi đạo, hay từ bỏ đức tin. Pháp l ệnh 2004 về Tín Ngưỡng và Tôn Giáo khẳng định quyền tự do tôn giáo, theo như điều 18 của công ước ICCPR. Tuy vậy, nó đòi hỏi tất cả các tổ chức tôn giáo đăng ký với nhà nước để trở nên hợp pháp, và cấm đoán tất cả các hoạt động tôn giáo được đánh giá là gây rối trật tự công cộng, nguy hại tới an ninh quốc gia, hay “gieo rắc chia rẽ”.

  Tín đồ của những tôn giáo không đươc công nhận chính thức bởi nhà nước tiếp tục bị truy bức. Các viên chức an ninh giải tán các buổi hội họp tôn giáo, tịch thu các sách vở tôn giáo và triệu tập các chức sắc tôn giáo đến đồn công an để hỏi cung. Các tu sĩ Phật Giáo từ Giáo Hội Thống Nhất Phật Giáo Việt Nam -Giáo hội ngoài vòng pháp luật- kể cả đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và vị lãnh đạo thứ hai, Thích Quảng Độ, bị giam lỏng, mà không truy tố tại tu viện của họ trong nhiều năm, dưới sự giám sát của công an. Các viên chức nhà nước tiếp tục bắt nhiều người chối bỏ Tín Ngưỡng của họ cho dù đã có một nghị định năm 2005 cấm đoán những hành xử như vậy.

  Chúng tôi thúc giục nhà cầm quyền :

● Chấm dứt những giới hạn trên việc hội họp của những tổ chức tôn giáo không đăng ký với nhà nước, phóng thích các tu sĩ Phật Giáo bị quản thúc tại gia, hủy bỏ việc bắt ép chối bỏ đức tin và áp lực tham gia các tổ chức tôn giáo đăng ký chính thức, và  kết thúc việc công an theo dõi quá đáng và quấy nhiễu các lĩnh tụ tôn giáo và tín đồ.

● Mời đặc sứ Liên Hiệp Quốc về Khoan Dung Tôn Giáo, người đã từng thăm Việt Nam vào năm 1998, trở lại để theo dõi tình hình.

  4. Giam giữ tùy tiện, Tra tấn và Xử án bất công

Điều 14 của công ước ICCPR khẳng định rằng không ai có thể bị bắt bớ hay giam giữ tùy tiện. Bất cứ ai  bị bắt hay giam giữ với tội danh sẽ được đưa ra nhanh chóng trước một nhân viên tư pháp và có quyền được xét xử trong một thời gian vừa phải hay được phóng thích.

  Hàng trăm tù nhân tôn giáo và chính trị còn sau chấn song, ngồi tù trên khắp Việt Nam , bao gồm tại các tỉnh Hà Nam , Đồng Nai, Phú Yên, Nghệ An-Hà Tĩnh, và Thanh Hóa. Có nhiều bằng chứng xác đáng về việc tra tấn và ngược đãi các tù nhân. Các điều kiện giam cầm vô cùng khắc nghiệt và rơi dưới mức tiêu chuẩn quốc tế. Chúng tôi đã nhận được các phúc trình về việc biệt giam tù nhân trong những xà lim chật chội, tối tăm và thiếu vệ sinh; và việc công an đánh đập, đá, hay dùng roi điện trên tù nhân, hay cho các tù nhân ho ặc băng đảng trong tù thi hành việc đánh đập các người tù đồng cảnh ngộ một cách vô can.

  Công an thường bắt và giam giữ nghi can mà không cần trát thảo của tòa án. Hệ thống tư pháp dễ bị nhà nước hay đảng xen vào và áp lực. Các phiên tòa xử các người bất đồng chính kiến thường xử kín, không có công chúng chứng kiến, giới truyền thông và thường cả gia đình của bị cáo. Bị cáo thường không được có cố vấn pháp lý độc lập. Dưới nghị định 31/CP, người ta có thể bị giam lỏng vì cáo buộc các tội an ninh quốc gia cho tới 2 năm mà không cần ra tòa.

  Chúng tôi thúc giục nhà cầm quyền :

● Phóng thích những người đang bị giam giữ tại VN vì biểu lộ ôn hòa niềm tin chính trị hay tôn giáo của họ.

● Công bố danh sách tổng kết, công cộng về tên và nơi giam giữ của tất cả những người bị tạm giam, và tất cả những tội danh họ bị buộc tội, và tên, tội danh, bản án và nơi thi hành án của những người đã bị kết tội và tuyên án.

● Đình chỉ nghị định Giam giữ Hành Chính 31/CP, cho phép bắt giam không cần xét xử cho đến 2 năm cho những người tình nghi đã vi phạm các luật an ninh quốc gia.

● Làm một lời hứa công khai chấm dứt việc tra tấn. Chỉ định một Ủy ban đặc biệt để điều tra về các lời cáo buộc về tra tấn tại Tây Nguyên và đề nghị truy tố và kỷ luật thích ứng cho bất cứ ai chịu trách nhiệm về việc tra tấn.

● Gia hạn lời mời thăm Việt Nam đến Nhóm Làm việc về việc Bắt giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc, từng thăm Việt Nam năm 1994, và Đặc sứ về Tra Tấn, với quyền thăm viếng Tây Nguyên không bị cản trở.

● Xúc tiến các quá trình giam giữ, pháp luật, tòa án với độ minh bạch rõ ràng hơn và thái độ trách nhiệm hơn. Công bố phiên toà và tội danh trước quá trình xét xử. Bảo đảm rằng phiên tòa diễn ra theo đúng tiêu chuẩn xét xử công minh quốc tế được thiết lập bởi điều 14-công ước ICCPR. Phiên tòa nên diễn ra công khai và mở ra cho công dân Việt Nam , quan sát viên quốc tế, và các người giám sát độc lập đều có thể dự. Bị cáo nên có quyền chọn lựa cố vấn pháp lý độc lập và sự giúp đỡ tự do của thông dịch viên nếu cần, như đã quy định bởi công ước ICCPR và Hiến Pháp Việt Nam .

  Như thành viên của Công Ước Quốc tế về quyền Dân Sự và Chính Trị, Việt Nam bị ràng buộc phải bảo vệ các quyền cơ bản và tự do. Ông đã lên tiếng về quyết tâm cải cách của ông. Hiện nay, như là bằng chứng cho sự tôn trọng dân tộc của ông, chúng tôi yêu cầu ông chứng minh quyết tâm này bằng tất cả những nỗ lực giữ gìn và cải thiện các ràng buộc quan trọng về quốc tế Nhân Quyền của Việt Nam .

  Chúng tôi mong mỏi được thảo luận về các vấn đề này và các đề tài nhân quyền khác với ông và nhà nước trong tương lai.

  Thành Thật

Brad Adams

Giám đốc điều hành

Vùng Á Châu

Bản dịch Vi ệt ngữ của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, BBT/TDNL có điều chỉnh vài chỗ.