|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|


Xuân Vũ TRẦN ĐÌNH NGỌC
DÂN OAN KHIẾU KIỆN
Ai cũng hiểu ở đâu áp bức
Là tức thì có đấu tranh ngay
Vườn hoa Xuân Thưởng đêm ngày
Dân oan khiếu kiện vì bay mất nhà!
Mất nhà, đất, ruộng vườn canh tác
Vô đường cùng chẳng khác diệt sinh
Phá tan mái ấm gia đình
Vợ chồng con cái điêu linh cùng đường!
Cả ngàn dân vô cùng căm phẫn
Đớn đau thay cái phận dân đen
Một đoàn tham nhũng lem nhem
Sáp vô quyết giật đã thèm bấy nay!
Làm cách mạng là làm đổi mới
Diệt bất công tiến tới công bằng
Miệng mồm “cách mạng” thật hăng
Nhưng dân đau khổ không bằng thực dân!*
Bọn Phát xít chúng thật man dã
Chúng giết người, máu lạnh Hít-le
Nhưng thường chúng vẫn chở che
Yêu thương giống Đức vỗ về, bao dung.
Nhưng nước Việt còn hơn một bực
Cứ người Việt hậm hực đâm lưng
Qua bao kinh nghiệm đã từng
“Bất công diệt hết” chỉ trưng cái mồm!
Máu người Việt đổ hoài, đổ mãi!
Bao đau thương oán vọng khắp nơi
Người ơi! Xin hãy thương người
Hùm không ăn thịt - Thế người nỡ sao?
Xú danh bia miệng ngàn sau!
- Vườn hoa Mai xuân Thưởng Hà Nội.
- Nhiều thức giả cho rằng dân Việt 60 năm nay khổ hơn dưới thời Thực dân Pháp và Phát xít Nhật. Hùm không ăn thịt hùm!!
ĐÓI NGHÈO BẤT TẬN
Gửi Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư
và đồng bào miền Nam
Tôi đọc chị, Truyện “Cánh đồng bất tận”
Mà tưởng rằng truyện ở mãi đâu đâu
Đọc kĩ thêm mới biết ở Cà Mau
Nơi xưa vốn phì nhiêu, đầy tôm cá!
Người nông dân miền Nam có tất cả
Lúa đầy bồ, no ấm, sống thảnh thơi
Li xây chừng, cà phê mỗi buổi mơi
Xị rượu với bạn bè, hoàng hôn xuống!
Giàu không giàu, nhưng trông vào đồng ruộng
Cũng dư ăn, con cái gửi Sài Gòn
Cho đi học, học đến hết phổ thông
Về giúp đỡ gia đình nghề ruộng rẫy!
Tình xóm làng như gió nồm hây hẩy
Tình bà con nương tựa lúc ốm đau
Cùng một dàn bầu bí biết thương nhau
Người Nam nói thế nào là sống thế!
Băm mốt năm lâu như vài thế kỉ
Bởi ông Hồ xua quân chiếm miền Nam
Bao ruộng đồng cán bộ chiếm tan hoang
Dân miền Nam bây giờ tuyệt đường sống!
“Đồng” cháy khô - “Hồ” cạn như gò đống
Cá, tôm, cua chẳng còn lấy một con
Vợ nhìn chồng, ông nhìn cháu héo hon
Miền trù phú - Nay đói nghèo bất tận!
Chị, thằng Điền thiên thu ôm mối hận *
Vừa đói nghèo, vừa dốt nát, tự mô?
Chị hãy nhìn lên bức ảnh ông Hồ
Lời giải đáp rõ ràng từ nơi ấy!
Nước Việt nay đã hoàn toàn nát bấy!
Bởi Mác-Lê, Xã nghĩa, bởi đảng viên
Chỉ một đường ra khỏi cảnh truân chuyên
Là phá đổ cường quyền đầy hung ác!
Chị và Điền, cùng chúng tôi gánh vác
Quyết giải thể bọn cướp nước tham tàn
Gieo Nhân quyền, Dân chủ khắp Việt Nam
Để toàn dân được hưởng đời sống mới!
Hãy tiến lên! Quốc hồn đang trông đợi!
16-7-2006
*Tác giả và Điền, em trai, nhân vật trong "Cánh đồng bất tận" của Nguyễn Ngọc Tư.
|