| B ản tin của Liên Hội Nhân quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ ngày 15-7-2006 cho biết, Nghị Viện châu Âu vừa thông qua Quyết Nghị lên án mạnh mẽ chính sách bóp nghẹt quyền tự do phát biểu trên Internet vào ngày 6-7-2006, do sự vận động của các tổ chức quốc tế bênh vực Nhân quyền, nhứt là Phóng Viên Không Biên Giới.
Họp tại Strasbourg, các Nghị viên đã cực lực tố cáo và lên án gắt gao một số Nhà nước vi phạm nghiêm trọng Quyền Tự Do này. Bản Quyết Nghị cũng nghiêm khắc chỉ trích sự tiếp tay, đồng lõa vì tham lợi của Yahoo, Google, Microsoft và Cisco systems ở Bắc Mỹ và France Telecom cùng Telecom Italia ở châu Âu. Các công ty này đã cung cấp phương tiện, thiết bị kỹ thuật để kiểm duyệt, canh chừng và phong tỏa nguồn tin liên mạng.
Các chế độ độc tài, thiếu dân chủ, kẻ thù của Quyền Tự do Phát biểu trên Internet gồm có Trung Cộng, Belarus, Miến Điện, Cuba, Ba Tư, Libye, Maldives, Népal, Bắc Hàn, Ouzbékistan, Arabie Saoudite, Syrie, Tunisie, Turkménistan và VN.
Bản Quyết Nghị tái khẳng định rằng Quyền Tự do Phát biểu là một giá trị căn bản chung cho toàn thể các Nhà nước hội viên Liên Hiệp Âu Châu. Các thành viên phải có những biện pháp cụ thể để bênh vực Quyền Tự Do ấy. Hội Đồng và các Nhà nước Liên Hiệp Âu Châu phải đồng thuận đưa ra một Tuyên Ngôn chung xác nhận sự cam kết của họ nhằm bảo vệ những Quyền Tự do của người sử dụng Internet, đồng thời cổ xướng và phát huy Quyền Tự do Phát biểu trên Internet ở khắp thế giới. Bản Quyết Nghị yêu cầu Ủy Hội Âu Châu soạn thảo một Quy tắc Hành Xử tự nguyện ấn định những giới hạn hoạt động đối với các công ty kinh doanh tại những nước nổi tiếng áp chế kể trên. Các Nghị viên yêu cầu Hội Đồng và Ủy Hội khi cứu xét chương trình ngoại viện cần lưu ý ghi nhận nhu cầu của mọi công dân tại nước liên hệ được truy cập Internet không giới hạn.
Các Nghị viên cũng lên án những sự sách nhiễu, giam cầm nhà báo và những ai bày tỏ quan điểm của mình trên Internet. Hội Đồng và Ủy Hội Âu Châu được yêu cầu áp dụng những biện pháp cần thiết đối với các nhà cầm quyền tội phạm, buộc họ phóng thích tức khắc những người sử dụng Internet đang bị nhốt tù. Trong số nạn nhân nổi tiếng được nhắc tên có bác sĩ Phạm Hồng Sơn (Việt Nam )
Bản Quyết Nghị sẽ được ông Josep Borrell Fontelles, Chủ Tịch Nghị Viện Âu Châu, chuyển đến Hội Đồng, Ủy Hội, Chính phủ và Quốc Hội của các Nhà nước hội viên Liên Hiệp Âu Châu.
+++++++++++
Strasbourg Thứ Năm
ngày 6 tháng 7 năm 20065
Nghị quyết của Nghị viện Âu châu về quyền tự do phát biểu trên Internet
Nghị viện Âu châu,
- căn cứ vào các Nghị quyết thường niên trước đây về tình trạng nhân quyền trên thế giới,
- căn cứ vào các Nghị quyết trước đây về nhân quyền, về tự do báo chí và về việc lượng giá của Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới ở Tunisia tháng 12-2005 về Xã hội Thông tin,
- căn cứ vào Điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền,
- căn cứ vào Điều 10 của Hiệp định Âu châu về Nhân quyền,
- căn cứ vào các Chỉ đạo của Liên Âu về Đối thoại Nhân quyền (2001) và Bảo vệ Nhân quyền (2004) và việc lượng giá đầu tiên về chúng ở cấp Nguyên thủ tại Áo quốc,
- căn cứ vào Tuyên ngôn về các Nguyên tắc đã được Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới thông qua ngày 12 tháng 12 năm 2003 về Xã hội Thông tin,
- căn cứ vào Tuyên ngôn chung ngày 21 tháng 12 năm 2005 của Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về Tự do Quan điểm và Ngôn luận, của Đại biểu cơ quan OSCE về Tự do Truyền thông Đại chúng và của Báo cáo viên Đặc biệt của cơ quan OAS về Tự do Ngôn luận,
- căn cứ vào chính sách Liên Âu về nhân quyền và dân chủ hóa trong các nước thứ 3 được Hội đồng thông qua tháng 12 năm 2005;
- căn cứ vào Sáng kiến Âu châu cho Dân chủ và Nhân quyền của Âu châu (EIDHR: European Initiative for Democracy and Human Rights),
- căn cứ vào Quy tắc 115 trong bảng Quy tắc Thủ tục của Nghị viện Âu châu;
A. Xét rằng Điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền công bố rằng mọi người đều có quyền tự do quan điểm và ngôn luận, quyền này bao gồm quyền giữ các quan điểm mà không bị quấy rối và quyền tìm kiếm, thu nhận và phổ biến thông tin và ý tưởng bằng bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào, bất kể biên giới.
B. Hoan nghênh bản tuyên bố của Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới tại Tunis từ ngày 16 đến 18-11-2005 về tầm quan trọng hàng đầu của xã hội thông tin đối với dân chủ, đối với việc tôn trọng nhân quyền và các tự do cơ bản; đặc biệt là tự do ngôn luận và quan điểm, cũng như tự do thu nhận và truy cập thông tin;
C. Xét rằng cuộc đấu tranh cho tự do ngôn luận ngày nay đã được rộng rãi biến thành trực tuyến vì Internet đã và đang trở nên một phương tiện ngôn luận ưu tuyển cho các nhà bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ, bảo vệ nhân quyền và các ký giả độc lập trên toàn thế giới;
D. Xét rằng việc truy cập Internet có thể tăng cường dân chủ và góp phần vào sự phát triển kinh tế & xã hội của một quốc gia, nên sự hạn chế việc truy cập như thế không phù hợp với quyền tự do ngôn luận;
E. Xét rằng những hạn chế chỉ nên có trong trường hợp dùng Internet vào các hoạt động bất hợp pháp như kích động căm thù, bạo lực và kỳ thị chủng tộc, tuyên truyền cho độc tài toàn trị, như việc thiếu nhi truy cập các trang khiêu dâm hay việc khai thác tình dục trẻ nhỏ;
F. Xét rằng theo tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, các chế độ và chính phủ độc tài càng ngày càng sử dụng các phương pháp hiệu quả để kiểm soát Internet, chủ yếu bằng cách dùng kỹ thuật lọc càng lúc càng tinh vi, theo dõi các liên lạc điện tử và thiết lập cảnh sát tin học;
G. Xét rằng theo các tổ chức nhân quyền, một số lớn các nhà bất đồng chính kiến trên mạng đang bị cầm tù -phần lớn tại Trung Quốc- như Hao Wu, nhà thiết lập các trang blog và làm phim tài liệu, Yang Zili, nhà bất đồng chính kiến trên mạng, Shi Tao, ký giả nhật báo Dangdai Shangbao, Motjaba Sami-nejad, nhà thiết lập các trang blog người Iran, Mohammed Abbou, luật gia người Tunisia, Phạm Hồng Sơn, bác sĩ người Việt Nam và Habib Saleh, ký giả trực tuyến người Syria; trường hợp gần đây nhất là các nhà thiết lập trang blog người Ai Cập Mohamed Sharkawy và Karim Lel-shaer;
H. Xét rằng một số quốc gia có thể bị xem là kẻ thù của tự do ngôn luận trực tuyến, như báo cáo mới nhất của Phóng viên Không Biên giới chỉ rõ, gồm có Trung Quốc, Belarus, Miến Điện, Cuba, Iran, Libya, Maldives, Nepal, Bắc Hàn, Uzbekistan, Saudi Arabia, Syria, Tunisia, Turkmenistan và Việt Nam;
I. Xét rằng nhiều công ty có cơ sở tại các quốc gia dân chủ cung cấp một phần cho các nước trên những phương tiện để kiểm duyệt các trang Web và theo dõi liên lạc điện tử;
J. Xét rằng chánh phủ Trung Quốc đã thuyết phục thành công các công ty như Yahoo, Google và Microsoft dễ dàng hóa việc kiểm duyệt các dịch vụ của họ trên thị trường Internet Trung Quốc; cũng ghi nhận rằng nhiều chính phủ khác đã đòi được các phương tiện kiểm duyệt từ các công ty khác;
K. Xét rằng trang bị và kỹ thuật do các công ty phương Tây cung cấp như CISCO Systems, Telecom Italia, Wanadoo, một chi nhánh của France Telecom, đã được nhiều chính phủ dùng vào việc kiểm duyệt Internet nhằm ngăn cấm tự do ngôn luận;
L. Xét rằng các nhà làm luật Hoa Kỳ hôm tháng 2-2006 đã đưa ra một dự luật, Đạo luật Tự do Trực tuyến Toàn cầu (Global On-line Freedom Act), nhằm mục đích quy định các hoạt động của kinh doanh Internet khi vận hành tại các quốc gia đàn áp;
M. Xét rằng Liên Âu nên chứng tỏ rằng các quyền của những người sử dụng Interntet là tâm điểm mối ưu tư của mình và sẵn sàng hành động để thăng tiến tự do ngôn luận trực tuyến;
Nghị viện Âu Châu
1. Tái xác nhận sự kiện: tự do ngôn luận là giá trị chủ yếu được mọi quốc gia Liên Âu chia sẻ và tất cả phải tiến hành các bước cụ thể để bảo vệ quyền nầy;
2. Do đó kêu gọi Hội Đồng và các quốc gia thành viên Liên Âu đồng ý một tuyên ngôn chung xác nhận sự cam kết của mình nhằm bảo vệ các quyền của người sử dụng Internet và thăng tiến tự do ngôn luận trên Internet khắp thế giới;
3. Lặp lại cam kết của Liên Âu đối với những nguyên tắc đã xác nhận từ Hội nghị Thượng đỉnh Tunis , đó là:
- xây dựng xã hội thông tin trên nền tảng các nhân quyền và các tự do cơ bản,
- chiến đấu chống lại sự phân cách về kỹ thuật số và tìm kiếm tài nguyên cho các chương trình hành động nhằm thúc đẩy sự phát triển,
- phát triển những thỏa thuận về quản trị Internet sao cho quân bình hơn, đa phương hơn và tiêu biểu hơn cho các quốc gia liên hệ, để bắt kịp các thách thức kỹ thuật mới (chống gởi thư rác, bảo vệ dữ liệu v.v…);
4. Cực lực lên án những hạn chế về nội dung Internet, dù áp dụng đối với việc phổ biến hay thu nhận thông tin, do các chính phủ áp đặt mà không phù hợp với sự bảo đảm quyền tự do ngôn luận; cực lực lên án việc quấy nhiễu và giam cầm các nhà báo và những người phát biểu quan điểm của họ trên Internet; do đó kêu gọi Hội đồng và Ủy hội Âu châu đưa ra các biện pháp cần thiết đối với các nhà cầm quyền của các nước liên hệ để trả tự do tức khắc cho mọi ai sử dụng Internet đang bị giam cầm;
5. Kêu gọi Ủy hội và Hội đồng thảo một bảng quy tắc hành xử tự nguyện có thể đưa ra những giới hạn cho hoạt động của các công ty tại những nước đàn áp;
6. Kêu gọi Ủy hội và Hội đồng duy trì sự hiện diện và sự tham gia tích cực của Liên Âu cũng như luôn trình bày các lập trường chung đặc biệt với ECOSOC, ITU, UNESCO và UNDP;
7. Kêu gọi Hội đồng và Uỷ hội, mỗi khi cứu xét các chương trình viện trợ cho các nước thứ ba, hãy lưu ý đến nhu cầu truy cập Internet không giới hạn của công dân các nước này;
8. Hoan nghênh bản Tuyên bố Liên doanh Đầu tư về Tự do Ngôn luận và về Internet theo sáng kiến của tổ chức Phóng viên Không Biên giới; nhấn mạnh rằng các tập đoàn công ty cung cấp các dịch vụ tìm kiếm, trò chuyện, xuất bản trên Internet và các dịch vụ khác nên có trách nhiệm bảo đảm sao cho quyền của người sử dụng được tôn trọng;
9. Chỉ thị cho Chủ tịch Liên Âu chuyển bản Nghị quyết nầy đến Hội đồng, Ủy hội và các chính phủ lẫn Quốc hội của các Quốc gia Thành viên.
|