Tự Do Ngôn Luận - Số 7 * 15 tháng Bảy, năm 2006

 
 

"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình".
      (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982.
     

Trong số này:

TỰ DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
     IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM


   
Địa chỉ liên lạc:
   binhan2005@gmail.com
   truongsonvn81@gmail.com
     
   Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
     
   hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
  
   Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
     


     

      (Nhan đề nguyên thủy: “Vâng phục các đấng cầm quyền như thế nào”. Chúng tôi xin phép sửa lại cho dễ hiểu. BBT)
      Chúa Jesus Christ phán: "Ðừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục" (Ma-thi-ơ 10:28)
      Khi đã trở về với Chúa, tôi cảm nghiệm được tình yêu thiên thượng. Tình yêu nầy thúc giục lòng tôi ham thích học Lời Chúa. Khi đã kinh nghiệm tình yêu Thiên Chúa, tôi nhận thức về trách nhiệm và tình cảm đối với quốc gia dân tộc mình rõ rệt hơn. Tôi tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa Jesus Christ sau 1975. Thời kỳ nầy đạo Chúa đang bị Cộng Sản bách hại. Ðức tin của tôi được thử thách suốt 18 năm trong chế độ cộng sản. Thời gian nầy tôi đã nghe những bài giảng về sự "vâng phục nhà cầm quyền" và những bài giảng "tôn giáo không làm chính trị" rất thích hợp với chủ trương độc tài của chế độ cộng sản. Dù không có cơ hội phát biểu điều mình đã học được trong Lời Chúa tại Hội Thánh, nhưng vì những lần bị bắt bớ, tra xét... tôi đã có cơ hội nói thẳng với chính quyền cộng sản về thái độ đức tin của tôi. Nay tôi xin làm chứng lại một vài kinh nghiệm theo Chúa của cá nhân tôi tại Việt Nam và tại hải ngoại. Loạt bài làm chứng nầy sẽ nêu lên cả hai phương diện mà tôi đã học được từ Thánh Kinh và với một số người Việt Nam trong giới Tin Lành quốc nội cũng như ở hải ngoại.
      Ðọc sách Ê-xơ-tê, chúng ta thấy Mạc-đô-chê và Ê-xơ-tê, hai anh em họ nhà I-xơ-ra-en, thuộc dòng dõi Bên-gia-min. Họ là con dân Chúa bị lưu đày ra khỏi quê hương và bị cai trị bởi vua A-suê-ru. Họ bị bắt làm phu tù trong một xã hội ngoại đạo, ngoại tộc. Chế độ nhà vua A-suê-ru không kính sợ Ðức Chúa trời. Nhưng hai anh em họ nhà I-xơ-ra-ên nầy vẫn giữ lòng kính sợ Ðức Chúa Trời và tìm cách lèo lái, gây ảnh hưởng lên ông vua ngoại đạo nầy nhằm mục đích nêu cao việc lành và binh vực con dân Chúa. Ê-xơ-tê 2: 21-23 cho thấy Mạc-đô-chê và Ê-xơ-tê đã ngăn chận việc ác toan giết vua A-suê-ru do hai hoạn quan Bích-than và Tê-rết thực hiện. Ðối với việc ác của hai hoạn quan nầy, Mạc-đô-chê đã tố giác với vua A-suê-ru; nhưng đối với ông quan gian ác Ha-man, Mạc-đô-chê vẫn không tuân lệnh vua A-suê-ru để cúi đầu lạy lục Ha-man. Sách Ê-xơ-tê đoạn 3 cho thấy Ha-man đã căm ghét Mạc-đô-chê, vì Mạc-đô-chê không cúi đầu lạy Ha-man. Ðể trả thù, Ha-man đã xuí vua A-suê-ru trao quyền cho mình để tiêu diệt dân Chúa và dòng dõi Mạc-đô-chê (Ê-xơ-tê 3:1-7). Mạc-đô-chê đã tiến hành một cuộc đấu tranh bất bạo động để cùng người em họ của mình gây ảnh hưởng lên vua A-suê-ru vì mục đích giải cứu dân tộc I-xơ-ra-en là trên hết. Mặc dầu công cuộc nầy đầy cam go và thử thách, nhưng Mạc-đô-chê ý thức rằng nếu bản thân ông và Ê-xơ-tê không đồng lòng dấn thân thì Ðức Chúa Trời vẫn có cách giải cứu dân Ngài. Nhưng ai không dự phần giải cứu dân Chúa thì kẻ đó sẽ bị hư mất (Ê-xơ-tê 4:16). Qua lời cảnh tỉnh của Mạc-đô-chê, bà Ê-xơ-tê đã nhận thức trách nhiệm của mình đối với đồng bào mình. Bà Ê-xơ-tê đã chấp nhận dấn thân vào công cuộc giải cứu dân I-xơ-ra-en dù phải hy sinh tính mạng vì trái lệnh vua A-suê-ru. (Ê-xơ-tê 5:15-17).
      Ðọc tiếp các đoạn sau của sách Ê-xơ-tê, chúng ta thấy rằng Ðức Chúa Trời luôn luôn có kế hoạch giải cứu dân Ngài. Mỗi cuộc đời chúng ta đã được Chúa dựng nên, được trang bị, được soi sáng để làm công việc của Ngài, ấy là giải cứu con dân Ngài ra khỏi tai họa, khỏi tối tăm, khỏi sự dữ. Nhưng ý chí, ý muốn, và hành động của mỗi người đều được tuyệt đối tự do. Chúa không bao giờ ép buộc chúng ta làm theo ý muốn tốt lành của Ngài. Ngài muốn chúng ta nhận biết điều tốt lành từ nơi Chúa và đem lòng vui mừng, tin cậy và tự nguyện làm t heo.
      Mặc dầu có đủ điều kiện để hưởng thụ cuộc sống ưu đãi, nhưng Mạc-đô-chê và Ê-xơ-ra đã chọn lựa con đường cam go để làm theo ý Chúa. Họ đã chấp nhận gian khổ, tủi nhục, vì biết mình và dân tộc mình đang bị lưu đày giữa miền đất ngoại đạo. Họ bị thử thách cùng với con dân Chúa, và họ ý thức rằng Ðức Chúa Trời ban thử thách để trui rèn họ, đồng thời Ngài cũng có kế hoạch giải cứu họ, miễn là họ vui nhận bài học thử thách của Ngài.
      Ðức Chúa Trời dùng dân ngoại như vua A-suê-ru để trui rèn con dân Ngài. Nhưng Ngài cũng dấy lên Mạc-đô-chê và Ê-xơ-tê để giải cứu họ. Ðức Chúa Trời đã chỉ cho vua A-suê-ru thấy công lao của Mạc-đô-chê vào một đêm ông vua nầy khó ngủ (Ê-xơ-tê 6:1-2). Quyền năng của Ðức Chúa Trời bao trùm trên người công bình và kẻ gian ác. Vì thế sự ác của Ha-man trở thành kết quả cho chính ông. Và điều lành mà Mạc-đô-chê và Ê-xơ-tê dấn thân thực hiện đã đem lại kết quả phước hạnh cho chính họ và cho cả dân tộc của họ.
      Ngày nay tại Việt Nam, chế độ cộng sản quá tàn ác. Họ đã giết chết và bỏ tù rất nhiều người tin Chúa và nhiều tín đồ của các tôn giáo khác. Họ đã đóng cửa hàng trăm nhà thờ. Họ đã tịch thu toàn bộ tài sản văn hóa xã hội của tất cả các tôn giáo. Họ đã bỏ tù những người rao truyền đức tin chân chính.
      Chúng ta nên xem lại Kinh Thánh Tân Uớc có mâu thuẫn với Cựu Ước hay không? Ðối với tội ác của vua Hê-rốt, Chúa Jesus Christ gọi đích danh ông ta là chồn cáo (Luca 13:32). Sách Rô-ma đoạn 13 :1-7 nói gì? Kinh Thánh dạy chúng ta tôn trọng nhà cầm quyền vì họ cũng được Chúa lập nên để cai trị. Ðức Chúa Trời dùng người cầm quyền để ngăn kẻ ác và binh vực người lành. Chỉ có kẻ ác mới sợ nhà cầm quyền. Ðức Chúa Trời dựng nên con người nhưng Ngài không dựng nên chế độ cộng sản vô thần gian ác. Cộng sản độc tài là do ý muốn và tội lỗi của người cộng sản. Rô-ma 13:3- 4 viết: "Vả, các quan quyền không phải để cho người làm lành sợ, mà để cho người làm dữ sợ. Ngươi muốn không sợ quyền phép chăng? Hãy làm điều lành, sẽ được khen thưởng; 4 vì quan quyền là chức việc của Ðức Chúa Trời để làm ích cho người. Song nếu ngươi làm ác, thì hãy sợ, vì người cầm gươm chẳng phải là vô cớ; người là chức việc của Ðức Chúa trời để làm ra sự công bình và phạt kẻ làm dữ."
      Thư 1Phi-e-rơ 2:13-15 đã viết cho Hội Thánh chúng ta ngày nay: "Vì Chúa, hãy vâng phục theo mọi phép tắc loài ngươì lập lên, hoặc vua, như đấng rất cao, hoặc các quan, như người vua sai ra để phạt kẻ làm dữ và khen người làm lành. Và anh em làm điều lành để ngăn miệng những kẻ ngu muội dại dột, ấy là ý muốn của Ðức Chúa Trời."
      Vậy tại sao tôi đã thấy một số mục sư tại Việt Nam đã sợ chế độ cộng sản Việt Nam? Nhiều người chỉ im lặng trước hàng ngàn việc ác của cộng sản. Chính mắt tôi thấy, tại Ðà Nẵng, trên con đường từ Hòa Khánh đi vào thành phố, có một nhà thờ Tin Lành (toạ lạc bên tay trái của con đường) đã sửa câu "Kính Chúa Yêu Người" thành ra câu "Kính Chúa Yêu Nước" chỉ vì muốn làm vui lòng chế độ cộng sản vô thần. Câu "Kính Chúa Yêu Nước" đã được viết lớn treo lên tường ngay trong phòng khách nhà thờ !
      Năm 1984, khi tôi bị bắt tại quận 5 Sài Gòn, ông công an Nguyễn Thể đã hỏi tôi:
      - Tại sao các ông Tin Lành không chịu viết câu "Kính Chúa Yêu Nước" mà cứ viết câu "Kính Chúa Yêu Người?"
      Nhờ ơn Chúa soi sáng, tôi đã trả lời:
      - Câu nầy trích ra từ ý của Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước đồng nhất: Phục Truyền 6:5, Mác 12:30-31. Ðây là Lời Chúa, cả thế giới phải dịch đúng ý tứ của Thánh Kinh. Không ai có thể sửa đổi Lời Chúa được. Khi người ta yêu nước nầy thì có thể căm thù nước khác. Cách thể hiện lòng yêu nước của chúng ta hôm nay khác với cách yêu nước của các chế độ trước. Chúa dạy con người yêu con người nghĩa là yêu nhân loại, không phân biệt mầu da, không phân biệt chế độ chính trị, không phân biệt giai cấp, không phân biệt lãnh thổ. Tình yêu của Chúa không bao giờ thay đổi, đó là tình yêu đời đời. Khi con người không kính sợ Chúa, họ khó yêu nhau lắm. Tại Do thái, ngày xưa thánh Phi-e-rơ và thánh Giăng cũng đã nhấn mạnh trước các nhà cầm quyền La- mã rằng: "Chính các ông hãy suy xét, trước mặt Ðức Chúa Trời có nên vâng lời các ông hơn là vâng lời Ðức Chúa Trời chăng?" (Cv 4:19)
      Phi-e-rơ và các sứ đồ trả lời rằng: "Thà phải vâng lời Ðức Chúa Trời còn hơn là vâng lời người ta." (Cv 5:29).
      Cám ơn Chúa, Ngài cứu tôi ra khỏi tối tăm giữa một hoàn cảnh đớn đau của đất nước. Ngài đã soi sáng cho tôi đi theo Lời Ngài một cách cụ thể. Tôi không sợ kẻ ác, không tùng phục kẻ ác. Tôi không toa rập với kẻ ác để lập tôn giáo quốc doanh, để mở trường thần học theo tinh thần cộng sản với môn học chủ nghĩa Mác-Lênin. Tôi không cần giấy phép "Tư Cách Pháp Nhân" để truyền rao Tin Lành sau khi đã bị cộng sản tịch thu hàng trăm nhà thờ, tịch thu Kinh Thánh và tịch thu thư viện thần học. Quyền tự do tín ngưỡng, tự do truyền đạo của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam đã có sẵn từ trong lịch sử và trong hiến pháp Việt Nam, không ai cướp mất đi được. Ai đã ăn cướp thì phải trả lại chứ không thể cướp tất cả để nhín nhín ban cho một vài "mục sư" quốc doanh dùng làm "chậu kiểng tự do" nhằm tuyên truyền đạo đức giả. Tôi kêu gọi con dân Chúa, hãy vì kính sợ Chúa và yêu mến đồng bào mình mà nói lên sự thật để binh vực lẽ phải tại Việt Nam. Ðược ở trong hàng ngũ con dân Chúa, điều tối kỵ là thái độ đạo đức giả.
      Cộng sản Việt Nam đã và đang sử dụng một số mục sư yếu đuối hèn nhát để trang điểm "tự do tôn giáo" giả hình của chế độ vô thần. Họ đã và đang cài người của họ vào hàng ngũ con dân Chúa tại hải ngoại. Họ sử dụng những mục sư xác thịt, loại mục sư chưa được đào tạo chính chắn như ông LVD tại Ðức, Tr.M.H tại Nga để rao giảng những giáo lý chống lại tinh thần tự do dân chủ mà không ai tìm thấy trong Kinh Thánh. Ðó là giáo lý Thần Chủ (Theokratie) chống lại tinh thần dân chủ (Demokratie). Họ xúi dục nhiều người bày tỏ một loại "đức tin" nông cạn, cuồng nhiệt, đồng bóng như tinh thần "Xô-Viết Nghệ Tĩnh". Họ dám nói phạm đến các thánh: "12 sứ đồ của Chúa Jesus là 12 tên vô tín và háu ăn" (nguyên văn lời giảng của ms Tr.M.H, con rể LVD tại trại hè Loreley năm 2000!) Họ kêu gào, khóc lóc và lấy chân chà đạp lên nền nhà và hô khẩu hiệu "chà đạp, chà đạp". Họ la lối tiếng lạ như thầy phù thủy đọc thần chú. Họ thể hiện một loại niềm tin cuồng nhiệt để gián tiếp làm sai lạc tình yêu thương và ơn tái sinh của đạo Ân Ðiển trong Chúa Jesus Christ.
      Nếu chú ý, chúng ta thấy cách vận động tài chánh của họ rất phù hợp với lối kinh tài của cộng sản Việt Nam xưa nay. Hàng năm họ đem tiền về trong nước để “truyền giáo" mà không bị cộng sản bắt bớ. Các nhóm nhỏ trong nước do họ dùng tiền hải ngoại tổ chức ra để làm phân rẽ những hội thánh có sẵn từ lâu. (Xin để tâm điều tra các nhóm do ông LVD tổ chức tại VN đã đem lại sự phân rẽ như thế nào!) Hãy hỏi ông LVD: Quỹ Phân Bón và Quỹ Nhựa Sống nghĩa là gì? Tại sao quan tâm đến nỗi đau thương của dân tộc Việt Nam do cộng sản gây ra thì bị ông LVD đội cho cái mũ "làm chính trị?" Ông LVD là người Bến Tre, đã từng đóng tàu và đích thân làm tài công lái tàu vượt biên. Như thế, nếu không vì lý do chính trị thì vì lý do thu vàng người tỵ nạn chăng? Tôi có thể chứng minh từng tên một của những người do LVD điều khiển để phân rẽ nhiều hội thánh người Việt Nam tại nước Ðức, Balan, Tiệp, Nga. Phần đông, họ là những công an chính cống và con của anh hùng cộng sản qua đây tỵ nạn trá hình. Vì cộng đồng người Việt tại các nước Ðông Âu có mối liên hệ trực tiếp với chế độ cộng sản Việt Nam, Hà Nội đang ráo riết huy động cán bộ tôn giáo ra ngoài phá khuấy Tin Lành. Tại hải ngoại, chúng ta đang hưởng tự do thuộc linh và cả tự do thuộc thể. Chúng ta không thể im lặng trước những tội ác của loài ma cộng sản độc tài. Tôi chịu trách nhiệm điều tôi viết ra trước cộng đồng dân Chúa và cộng đồng người Việt Nam hải ngoại. Bất cứ ai cảm thấy mình bị nêu tên "một cách oan ức" trong các bài làm chứng nầy hãy lên tiếng thanh minh để bảo vệ sự công bằng. Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm điều tôi làm chứng.
      Cảm tạ Chúa. Ngài đã ban cho tôi ơn phân biệt các thần để nhìn thấy kẻ ác mỗi khi gặp phải, tiếp xúc, va chạm, đối đầu... Buộc tôi phải nói lên thực trạng tiên tri giả, anh em giả dối đang phá hoại công việc Chúa ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Tôi yêu cầu các tôn giáo bạn hãy lên tiếng với tôi. Nếu không ai dám lên tiếng, tôi sẽ nêu đích danh ai là tu sỹ Việt Cộng, ai là cán bộ tôn giáo của Việt Cộng hoạt động trong nước và hải ngoại!
      Cộng sản đàn áp tôn giáo, nhưng nếu các tôn giáo và các giáo hội đạo Chúa tại Việt Nam có được vài trăm tu sỹ sẵn sàng lên tiếng, sẵn sàng chấp nhận vô tù, chắc chắn các hòa thượng Huyền Quang, Quảng Ðộ, các linh mục Chân Tín, Nguyễn Văn Lý, các mục sư Nguyễn Hữu Cương, Lê Thiện Dũng, Hồ Hiếu Hạ không đến nỗi phải bị kết án hàng chục năm khổ sai đau thương oan ức như thế đâu. Tôi cảm thấy hàng ngũ lãnh đạo tôn giáo và đức tin đạo Chúa tại Việt Nam cũng như tại hải ngoại vẫn còn nhiều thành phần hèn nhát, khiếp nhược, vô trách nhiệm đối với dân tộc mình trước tội ác cộng sản suốt mấy chục năm qua.
      Nếu tin rằng Chúa yêu dân tộc Việt Nam, chúng ta không thể chỉ giữ đức tin cho riêng mình và cứ làm ngơ trước tình trạng bắt bớ đức tin của chế độ cộng sản Việt Nam. Nếu chúng ta sẵn lòng tham gia cầu nguyện cho dân tộc mình, chúng ta không thể không cầu nguyện cho những người cộng sản đang thù nghịch bắt bớ đạo Chúa để kêu gọi họ quay lòng ăn năn trở về với Chúa. Ðồng thời chúng ta cũng phải nêu đích danh những kẻ toa rập với tội ác cộng sản và cáo họ ra trước công chúng nhằm ngăn chận loài sâu mọt đục khoét công việc mở mang nước trời trên đất. Là một cựu tu sỹ Phật Giáo, tôi biết rõ cộng sản Việt Nam đã sử dụng một số người Phật Giáo để phá hoại tôn giáo nầy như thế nào. Nay được Chúa cứu ra khỏi tối tăm, tôi biết thêm một số người cộng sản đã và đang chui rúc vào hàng ngũ những người theo Chúa để phá hoại đạo Chúa. Ðạo đức chân chính là thiêng liêng và vô cùng quan trọng cho thế giới chúng ta đang sống. Vì thế, tôi không thể im lặng trước tội ác của chế độ cộng sản vô thần.
      Khi có đức tin trong Chúa và lương tâm con người, chúng ta có thể nói lên tội ác của loài ma cộng sản mà không sợ ai vu khống mình làm chính trị hay không làm chính trị. Tiếc thay, còn nhiều người chưa phân biệt được hành động của một chính trị gia khác với tiếng nói lương tâm và đức tin của người dân thường. Bất cứ ai quan tâm đến tội ác cộng sản đều bị chế độ nầy xếp họ vào loại người phản động, âm mưu chính trị. Cộng sản luôn luôn độc quyền chính trị, họ không bao giờ muốn cho người dân trưởng thành ý thức về chính trị, văn hóa, đạo đức, đức tin. Chế độ cộng sản chỉ muốn đưa người dân vào tình trạng ngu dốt, thiếu thốn, nghiện ngập, tội lỗi để họ dễ cai trị độc tài.
      Sống theo Lời Chúa là phải bắt chước Chúa và các môn đệ của ngài. Vâng phục nhà cầm quyền như Lời Chúa dạy để gây dựng điều lành và chống cự lại điều ác. Chúa Jesus Christ, các tiên tri Ê-li, Mạc-đô-chê, Ê-xơ-tê, E-sai, Giê-rê-mi, Ða-ni-ên, Phao-lô, Sila, Phi-e-rơ, Giăng, Ê-tiên đã thẳng thắn cáo trách các nhà cầm quyền gian ác và người bắt bớ đức tin, tại sao ngày nay chúng ta không dám lên tiếng sau gần 30 năm Ðạo Chúa và Lẽ Thật bị bắt hiếp tại Việt Nam? Nếu mãi làm ngơ trước tội ác cộng sản, ai sẽ chịu trách nhiệm thay chúng ta đối với thế hệ con em sắp đến?
      Muốn thật hết lòng.
      Ms Nguyễn Huệ Nhật
      Mùa đông Berlin.