|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
(Chúng tôi xin phép
lược bỏ một số câu hỏi ít quan trọng hơn. BBT)
VNN (Võ Triều Sơn) : Kính thưa LM, ngày 24.11.1994, LM đã công
bố Bản Tuyên Ngôn 10 Điểm Về Thực Trạng Công Giáo Tại Giáo Phận
Huế. Cho đến nay, 22 năm qua, thực trạng ấy có thay đổi gì không?
Nếu có thì như thế nào và đáng vui hay buồn?
LM Nguyễn Văn Lý : Không phải 22 năm qua, mà là 12 năm qua. Thực
trạng ấy về hiện tượng bên ngoài thì có thông thoáng hơn, như
CS duyệt lý lịch chủng sinh có nới rộng hơn, Toà GM bổ nhiệm thuyên
chuyển có dễ dàng hơn, sinh viên các Tôn giáo (TG) dễ sinh hoạt
chung hơn... Nhưng về bản chất thì các TG vẫn luôn bị nô lệ như
trước, vì điều cơ bản nhất là mọi Công dân và mọi Tín đồ các TG,
kể cả tất cả các chức sắc TG được đào tạo trong chế độ CS, đều
bị đàn áp trong phần sâu thẳm nhất nơi tận lương tâm và lương
tri của mỗi người là phải chấp nhận chủ nghĩa (CN) Mác-Lê như
chân lý và tư tưởng HCM như kim chỉ nam cuộc sống. Không kể các
học sinh phải học 2 môn nầy rải rác suốt 14-15 năm từ mẫu giáo,
tiểu học, trung học, nguyên đại học, mỗi sinh viên phải học 2
môn nầy đến 300 tiết học trong 4 năm đại học. Đây là điều cả Dân
tộc chúng ta ngày càng phải buồn hơn, vì chẳng những Dân thấy
nô lệ mà chưa dám khước từ nô lệ, mà có phụ huynh, kể cả các chức
sắc các TG còn khuyến khích các em trau dồi văn chương và lịch
sử cho giỏi, tức là phải nhồi nhét các tư tưởng nầy hằn sâu vào
trí não mà không thấy hết các tác hại của nó di truyền qua nhiều
thế hệ nữa.
VNN : Rất cảm ơn LM. Đặc biệt trong Điểm 8, LM trình bày về công
thức Cộng Tác trong Đề Kháng (Collaborer en Résistant của Đức
Thánh Cha Gioan-Phaolô 2), thực tế ngày hôm nay những điều đó
được thể hiện như thế nào đối với hiện tình Giáo Phận Huế nói
riêng và Giáo Hội Mẹ nói chung?
LM NVL : Lẽ ra các TG phải thống nhất nhận thức về Chủ nghĩa và
chế độ CS, rồi mới nghĩ đến mục tiêu, đường lối và phương cách
phát triển TG mình và phục vụ xã hội sao cho phù hợp. Trong thực
tế ở VN trong hơn 60 năm qua và nhất là trong hơn 31 năm qua,
hầu hết các TG đều làm ngược lại, nghĩa là khi chưa thể thống
nhất nhận thức mà lại chỉ thích phục vụ xã hội và phát triển TG
của mình, nên hậu quả rất tác hại là mỗi cá nhân Tu sĩ, Đạo sĩ,
Giáo sĩ tự mình xoay xở không nhắm ĐÚNG VIỆC mà chỉ nhằm ĐƯỢC
VIỆC, bất chấp việc phải thỏa hiệp với CS ngày càng phổ biến,
lắm lúc không còn sỉ diện gì nữa mà xem như là qui luật sống trong
chế độ CS là đương nhiên phải thế. Vì thế, lẽ ra Résistant (hiện
tại phân từ) phải là tình trạng đề kháng thường xuyên thì lại
đề kháng quá yếu, có khi không hề có, còn Collaborer lẽ ra là
phải xét hợp tác với CS từng việc chính đáng mà thôi (ví dụ xây
bệnh viện, làm cầu đường,...) thì trong thực tế, hầu như việc
gì cũng cộng tác, kể cả những điều rất giả dối sai trái như: hồ
hởi phấn khởi đì bầu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp cho
đông vui, cổ vũ kế hoạch hoá gia đình bất chấp phương pháp vô
luân, thi đua học tư tưởng HCM, thi đua học văn XHCN, xuất khẩu
lao động,...
VNN : Kính thưa LM, trong Thư Chung ngày 17-10-1984 của Đức Giám
Mục Philiphê Nguyễn Kim Điền gửi anh em LM cùng các tu sĩ nam
nữ và toàn thể giáo dân Giáo Phận Huế, Ngài có nhấn mạnh một điều
rất quan trọng của Thánh Bộ Giáo Sĩ là "Cấm các giáo sĩ,
các LM làm chính trị, không được thành lập và tham gia các hiệp
hội có tính cách nghiệp đoàn chính trị v.v..." Như vậy, việc
LM cùng nhiều vị LM khác đã công bố Các Lời Kêu Gọi cho các nhân
quyền… và đặc biệt nhất là Tuyên Ngôn 8406… có phải là những hành
động chính trị theo nghĩa trên không? Tại sao?
LM NVL : Chính trị đảng phái thường gây ra chia rẽ và làm cho
TG dẫm chân hoặc lấn sân chính trị chuyên nghiệp. Do đó Giáo hội
cấm các Giáo sĩ chen chân vào, vì trong trường hợp đó, TG vừa
không thi hành phận vụ thuần tuý của mình, vừa làm lu mờ bản chất
TG của mình, vừa không thúc đẩy sự hiệp nhất nhân loại được. Trái
lại, trong thái độ chính trị Công dân, cất cao tiếng nói lương
tâm để đòi hỏi Sự Thật, Lẽ Phải, Công Bằng, Tình Thương, Dân chủ,
Tự Do, thì chẳng những là được phép mà còn là nhiệm vụ chính yếu
của một nhà tu hành chân chính. Nhất là trong hoàn cảnh người
Dân không còn đủ các tự do tối thiểu để sống theo lương tâm và
lương tri, thì bất cứ ai, huống nữa là các Tu sĩ, lại càng không
thể im lặng, như là đồng loã hoặc khuyến khích gian trá, bất công
và tội ác. Đã có người tự bào chữa cách ngụy biện rằng các TG
có quyền im lặng. Trong trường hợp xã hội VN như là một trường
dạy nói dối, thủ đoạn, bất công, đàn áp khổng lồ mà các TG vẫn
"khôn ngoan" im lặng thì quá rõ ràng là đồng loã và
khuyến khích dối trá, bất công và gian ác rồi, làm sao yên lương
tâm được! Khối 8406 không phải là một đảng chính trị mà chỉ là
một tập hợp các Công dân gồm một số Nông dân, Công nhân, Sinh
viên, Nhân sĩ, Đạo sĩ, Mục sư, Linh mục đang lên tiếng đòi hỏi
Lẽ Phải, Công Bằng, Dân chủ, Tự Do tại VN vốn rất cần thiết và
chính đáng. Từ Khối 8406 nầy có thể sẽ có một số đảng chính trị
đúng đắn, hiệu quả xuất hiện. Khi đó, vai trò của các nhà tu hành
sẽ chấm dứt. Nếu coi việc lên tiếng nầy là làm chính trị thì Đức
Cố Giáo hoàng lừng danh Gioan-Phalô II và các Đức Giáo hoàng khác
gần đây đều là những nhà tu làm chính trị siêu hơn ai cả.
VNN : Rất cảm ơn LM đã giải thích rõ. Vào tháng 1 năm 2001, trong
dịp 26 Giám Mục VN qua Rôma viếng mộ hai Thánh Tông đồ, Đức Thánh
Cha Gioan-Phaolô II đã ân cần trao tận tay mỗi Vị GM một Diễn
từ dài và cũng là một khuyến cáo gián tiếp của Ngài đến Nhà cầm
quyền CSVN. Trong đó, Ngài đã nhắn nhủ những người có trách nhiệm
trong GHCGVN về những nguyên tắc bất khoan nhượng để bảo đảm quyền
TDTG của người Dân. Ngài cũng đã minh định quyền TDTG như một
tài sản quý giá vừa dành cho cá nhân vừa dành cho các cộng đồng
TG. Kính thưa LM, những quan tâm nầy của Đức Thánh Cha, trên thực
tế cho đến nay, đã được đáp ứng như thế nào về phiá Giáo Hội Mẹ
cũng như phía NCQCSVN?
LM NVL : - Về phía GHCG VN: Đã có một số Giáo phẩm cao cấp lên
tiếng đòi thêm TDTG và các Nhân quyền khác như: Thư ngỏ của HĐGMVN
gửi các cơ quan lập pháp của Nhà nước Việt Nam (NNVN) ngày 12-10-2002
cũng chính là Thư của Đức TGM Phạm Minh Mẫn gửi MTTQVN Sài Gòn
ngày 22-3-2003; Thư ĐGM Huỳnh Văn Nghi tố cáo CSVN chiếm đoạt
đất đai của Giáo hội ngày 01-12-2003; ĐHY Phạm Minh Mẫn trả lời
phỏng vấn về GHCGVN và NCQCSVN ngày 04-8-2004; Bản nhận định của
HĐGMVN về Pháp lệnh Tín ngưỡng TG ngày 30-9-2004, ĐTGM Nguyễn
Như Thể trả lời AsiaNews Service phỏng vấn ngày 08-11-2004, đặc
biệt là lời khẳng định của ĐGM Nguyễn Văn Hoà, đương kim Chủ tịch
HĐGMVN, tại Hội nghị Liên Giám mục Á châu ở Nam Hàn ngày 23-8-2004
rằng: "Mặc dù, văn bản Hiến pháp NNVN có bảo đảm TDTG, nhưng
NCQCSVN tiếp tục chính sách của họ là triệt tiêu và làm thoái
hoá có hệ thống tất cả các TG có tổ chức trên toàn lãnh thổ VN".
Đáng tiếc là HĐGMVN chưa phản ứng quyết liệt, đồng loạt, toàn
diện và dứt khoát đủ; nghĩa là chưa làm CSVN chú ý đủ và sợ, chưa
quan tâm đủ đến các TG bạn đang gặp khốn khổ trăm bề như GHPG
VNTN, GHPGHHTT, các GH Tin Lành tư gia, chưa quan tâm đến các
vấn đề xã hội nổi cộm như các công nhân đình công kéo dài và đồng
loạt, các tệ nạn xã hội kinh hoàng như buôn phụ nữ và trẻ em,
phá thai, xuất khẩu lao động, nhất là vấn đề cốt lõi của mọi vấn
đề là dân chủ hoá nền chính trị VN...
- Về phía CSVN: Đã nới rộng thêm đôi chút về các sinh hoạt TG
hời hợt bề ngoài, nhưng về bản chất then chốt nhất thì vẫn "trước
sau như một", nghĩa là tìm mọi cách khéo léo giới hạn các
TG phát triển, cưỡng bức và đàn áp tận lương tâm và lương tri
toàn Dân là buộc mọi Công dân phải tin yêu CN Mác-Lênin và tư
tưởng HCM như một chân lý bất biến.
VNN : Trong Diễn từ ấy, Đức Thánh Cha đặc biệt nhấn mạnh rằng:
quyền được công khai giảng dạy đức tin và làm chứng cho đức tin
bằng lời nói và chữ viết. Có nhận định cho rằng khi nhấn mạnh
những điểm nầy, ĐTC có ý không thể tách rời quyền TDTG với những
quyền Tự do chính trị (hoặc dân sự) cơ bản khác… LM nhận định
như thế nào về vấn đề nầy?
LM NVL : Hoàn toàn đúng như thế. Vì các quyền nầy chỉ là một thực
thể gồm nhiều phương diện gắn chặt với nhau, không thể thiếu quyền
nầy mà lại không thiếu quyền kia. Làm sao một TG với hàng chục
triệu Tín đồ, không có một tờ báo độc lập, một nhà xuất bản, một
đài truyền thanh-truyền hình, một trường tiểu học, một bệnh viện...
mà gọi là Tự do được? Làm sao một Tín đồ bất kỳ của một TG nào
gọi là Tự do nếu muốn dấn thân phục vụ Đồng bào trong các hoạt
động xã hội chính trị mà không biết làm sao chen chân vào các
sinh hoạt ấy, ngoại trừ phải qua cửa ải duy nhất là khuất phục
ĐCSVN như chủ nhân duy nhất của cả một Đất nước, dù mặc lấy bất
cứ một mỹ từ xảo trá nào như đoàn kết, Dân chủ tập trung, Dân
chủ định hướng XHCN?
VNN : Rất cảm ơn LM. "Bán Nguyệt san Tự Do Ngôn Luận” ra
mắt trong Nước vào giữa tháng Tư vừa qua đã đến với Nhân dân VN
như ''đại hạn gặp mưa", theo nhận xét của Chiến sĩ Dân chủ
Hoàng Minh Chính. Trong tình trạng NCQCSVN đang nắm chặt trong
tay mọi cơ quan truyền thông cùng với bộ máy trấn áp sẵn sàng
hành động, theo nhận định của LM, liệu hoài bão lớn lao của TDNL
là ''Góp phần tháo gỡ guồng máy độc tài và khai thông con đường
Tự do Dân chủ cho Đất nước'' và xác tín ''Sự Thật sẽ giải thoát
chúng ta'', làm sao có thể đạt được trong bối cảnh áp bức nặng
nề như thế?
LM NVL : Có nhiều cách đấu tranh để giải thể CS. Nhà đối kháng
nào cũng chủ quan cho rằng phương pháp của mình xem ra hay nhất.
Có người ngồi nghĩ ra lộ trình 10 bước, 20 bước rồi yêu cầu CS
phải thực thi và... lại ngồi đợi. Có người yêu cầu CS phải thế
nầy, phải thế khác và tuyên bố rất kêu là toàn Dân sẽ thế nọ,
sẽ thế kia... Nhưng thực tế sẽ không thể xảy ra như thế vì không
có gì áp lực được CS cụ thể cả. Họ vẫn lì ra, họ vẫn không sợ
Quốc tế, vì thực tế là Quốc tế chỉ có một thiểu số thích Nhân
quyền, Đạo đức còn đa số lại thích buôn bán với CSTQ và CSVN.
Chúng tôi cũng không chuyên về chính trị, đâu có ngồi nghĩ ra
lộ trình xa xôi 10 năm 20 năm được. Xem ra thì uyên bác mà lại
hình như rất mơ hồ. Chúng tôi phải chọn con đường thực tế, chủ
động giành từng quyền rõ ràng cụ thể, chẳng cần xin ai: - Tín
hữu cần đi hành hương Đức Mẹ La Vang, cứ đi! CS không cho thì
đứng ngay giữa đường hướng về La Vang hành hương cầu nguyện tại
chỗ. Vài lần là CS phải nhượng bộ. - Giáo xứ cần đất canh tác,
cứ giành lại đất mà cuốc! Nếu kiên trì là thắng. - CS thích bắt,
nhưng lại không dám xét xử công khai. Ra toà cứ nhắm mắt im lặng
cho nền tư pháp XHCN ấy bị nhận xuống bùn đen! CS đâu có dám bắt
nữa. - Nay Dân cần báo độc lập để soi chiếu sự thật cho Dân. Cứ
làm! Chấp nhận bị tịch thu, bị bắt, bị xử... để cho vấn đề Tự
do Ngôn luận bị bóp nghẹt lộ rõ ra hơn giữa Quốc tế. CS không
dám đàn áp thì báo nầy ra rồi báo khác ra... dần dần Dân sẽ giành
lại được quyền cụ thể ấy. - Dân cần Tự do Bầu cử thực sự. Không
có thì tẩy chay! CS sợ Quốc hội ấy ung thối ung thư quá, các Đại
biểu "đương nhiên đắc cử" ấy ô nhục quá, chắc chắn CS
sẽ nhượng bộ. - Dân cần đa đảng, biết đợi đến bao giờ? Các Đảng
dù đông dù ít, cứ mạnh dạn xuất hiện công khai cho CS bắt, cho
CS phá... để Liên Hiệp Quốc nhìn ra cho rõ, kẻo chính LHQ cũng
đã bị lừa mị quá lâu. Cuối cùng chắc chắn phải có đa đảng. Kiểu
đấu tranh nầy là lấy chính sinh mạng ra chủ động tiến công liên
tục, dồn CS vào thế bị động dần và chắc chắn có hiệu quả cụ thể
mặc dù xem ra có vẻ "nhà quê", "liều mạng",
"không bài bản uyên bác" chi cả! Đó là phương pháp "bình
dân thấp kém" của nhóm LM Nguyễn Kim Điền đã từng bước hiệu
quả tí chút trong hơn 30 năm nay, hơn là cứ ngồi im lặng chờ đợi
và đợi chờ... Ai có cách gì hiệu quả hơn, xin chỉ giáo cho chúng
tôi với.
VNN : Kính thưa LM, Tuyên Ngôn 8406, nơi Phần Ba, trình bày về
Ý Nghĩa của Cuộc Đấu Tranh, đã minh định:''Đảng CSVN vẫn còn đồng
hành với Dân tộc hay không là tùy ở mức độ đảng ấy có khách quan,
công bằng, sáng suốt và khiêm tốn chấp nhận các nguyên tắc bình
đẳng của cuộc cạnh tranh lành mạnh hay không''. Nhiều người đã
cho rằng với lập trường nầy, Tuyên Ngôn đã phản ánh trung thực
những tâm hồn VN rất bao dung, quảng đại và viễn kiến mở ra một
tương lai mới cho Dân tộc. LM nhận định như thế nào về vấn đề
nầy? LM có hy vọng gì không về thiện chí giác ngộ của đảng CSVN
để có được cuộc đồng hành cùng Dân tộc như thế? Tại sao?
LM NVL: Tuyên Ngôn 8406 hiện nay đã có hàng vạn người tham gia
ủng hộ, đã có tiếng vang quốc tế khá thuận lợi, nhưng CSVN biết
khá rõ chỉ có một nhóm rất nhỏ cô thân cô thế chủ động mà thôi.
Tại sao CS không bắt, không dẹp? Tại sao CS không tịch thu máy
móc và bán nguyệt san hầm trú Tự Do Ngôn Luận chỉ xấu xí như một
xấp giấy quê mùa? Trong các nguyên nhân, có thể có một nguyên
nhân sâu xa là chính trong nội bộ ĐCSVN có một số người có quyền
lực đang thật lòng bênh đỡ cho nhóm nhỏ liều mạng đó. Họ bênh
đỡ để làm gì? Có thể vì 1 trong 2 lý do: (1) Hoặc họ muốn mượn
nhóm đối kháng nầy để làm cho phe đối thủ của họ ngay trong ĐCSVN
suy yếu thêm ; (2) Hoặc họ biết con đường Dân chủ chân chính tất
yếu sẽ thắng, nên họ vừa âm thầm ủng hộ, vừa không muốn mang tội
thêm với Quốc Dân, với lịch sử. Hi vọng số theo lập trường (2)
nầy đông dần lên thì lực lượng chân thành phản tỉnh thực sự ấy
sẽ vẫn có cơ hội đóng góp thành tâm nầy cho Tổ quốc. Chúng ta
nên bao dung và lạc quan hi vọng như thế.
VNN : Trong tài liệu Phác Thảo Chân Dung Chiến Sĩ Hòa Bình VN
Hôm Nay, nơi phần 2, trình bày về sống công bằng, trong sạch và
nhân từ, LM đã minh định rằng: ''Tài sản là của nhân loại, những
gì mình có trong tay là của muôn người được Tạo Hóa ký thác cho
mình quản lý và phân phối sao cho công minh, chứ không phải mình
được toàn quyền phung phá mặc sức''. Thưa LM, quan điểm nầy của
LM có gì khác không với chủ trương ''làm chủ tập thể'' và ''triệt
tiêu quyền tư sản'' của CNCS?
LM NVL : Đức Cố Giáo hoàng Gioan-Phaolô II đã nói rằng: "CNXH
và CNCS không sai trong lý tưởng, nhưng sai trong phương pháp,
khiến một xã hội bất công mà lấy CNXH và CNCS để chữa trị thì
làm cho căn bệnh bất công của xã hội ấy trầm trọng hơn".
Do đó, chủ trương "làm chủ tập thể" và ''triệt tiêu
quyền tư sản'' của CNCS chỉ là một kiểu nói hoang tưởng, luôn
tạo cớ cho một số ít người có chức có quyền trở thành tư sản đỏ
gộc cỡ bự vừa giàu vừa ác mà thôi. Còn quan niệm tôi minh định
lại là quan niệm chính thống của Kinh Thánh và của các Thánh Giáo
Phụ rất chuẩn xác, nó không cưỡng bức ai chấp hành cả mà chỉ mời
gọi và khai mở ra cho con người thật sự được giải thoát khỏi ràng
buộc của mọi loại tài vật phù vân. Mọi tài vật chỉ có giá trị
khi con người sử dụng chúng để yêu thương phục vụ tha nhân mà
thôi, chúng không phải có mặt trên đời để cho con người chiếm
hữu, vì con người càng tìm cách chiếm hữu thì chỉ càng bị nô lệ
vào chúng mà thôi, chứ đâu có sở hữu và làm chủ chúng thực sự
và vĩnh viễn được. Con người chỉ có thể đem theo công đức qua
thế giới bên kia mà thôi, lấy hạnh phúc cho người khác làm hạnh
phúc cho mình, thế thì lao tâm khổ trí mưu đồ thủ đắc tài sản
cách phung phá, ích kỷ và bất công để làm chi ?
VNN : Rất cảm ơn LM đã giải thích rõ. Trong tác phẩm Muối Cho
Đời của Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 lúc còn là Giám Mục Joseph
Ratzinger, Ngài đã viết rằng:''Điểm quan trọng đối với tôi là
không vì chiều dư luận, hoặc để được dư luận công nhận mà hy sinh
chân lý... Các Giám Mục phải nói lên cái xấu, cái nguy hại của
thời đại, phải nhắc nhở lương tâm những kẻ cầm quyền, những kẻ
thờ ơ, hẹp hòi trước nỗi thống khổ của thời đại. Là Giám Mục,
tôi thấy có nghĩa vụ phải làm chuyện đó... Chính lòng can đảm
nói lên sự thật là sức mạnh lớn của Giáo Hội, mặc dầu lúc đầu
nó có vẻ tác hại, làm mất vẻ dễ mến của Giáo Hội, đẩy Giáo Hội
vào chỗ cô lập''. Kính thưa LM, quan điểm trên đây của đương kim
ĐTC có ý nghĩa như thế nào đối với thực trạng Giáo Hội Mẹ hiện
nay?
LM NVL : Tư tưởng nầy rất chính xác ! Cũng như năm 1986, khi nhận
Giải Hòa Bình Nobel, nhà văn Elie Wiesel đã minh thị cam kết:
"Tôi thề sẽ không bao giờ im tiếng nếu ở đâu và khi nào con
người còn bị đau khổ và đầy đọa. Chúng ta phải nhập cuộc. Trung
lập chỉ có lợi cho kẻ đàn áp. Im lặng là khuyến khích kẻ áp bức.
Do đó chúng ta phải can thiệp. Khi đời sống con người bị đe dọa,
phẩm giá con người bị chà đạp, các biên thùy Quốc gia không còn
quan trọng nữa. Nơi nào con người bị hành hạ vì lý do TG, chính
trị hay chủng tộc, nơi đó lập tức trở thành trung tâm của vũ trụ.""(Trích
Tường trình Liên Hiệp Quốc về vấn đề Nhân quyền tại VN của Ls
Nguyễn Hữu Thống, ngày 22-5-2006). Bất cứ ai có lương tri đều
phải suy gẫm và thực hành 2 ý kiến nầy, huống nữa là các Sĩ phu
VN !!!
VNN : Rất cảm ơn LM. LM nhận định như thế nào về việc bang giao
giữa Tòa Thánh Vatican và NCQCSVN? Nếu điều đó xảy ra, sẽ ảnh
hưởng ra sao đối với tiến trình Dân chủ hóa VN?
LM NVL : Cảm ơn quý Anh đã tín nhiệm ra cho tôi một đề bài loại
cao cấp như vậy, như thể quý Anh hỏi một chàng nhà quê nguyên
lý chuyển động của vệ tinh nhân tạo địa tĩnh vậy. Tuy nhiên, quý
Anh đã tín nhiệm hỏi, thì tôi cũng cố gắng trả bài may ra cũng
không dưới điểm trung bình quá xa. Khi 2 Quốc gia hay 2 Tổ chức
muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với nhau thì tất nhiên mỗi bên
nhắm lợi ích cho mình thường không trùng nhau, nhưng vì xét theo
một khía cạnh nào đó, đôi bên cùng có lợi, 2 bên mới làm. CSVN
chắc chắn nhắm nhờ dựa vào uy tín của Vatican để tăng thêm thuận
lợi trước tiên về chính trị, ngoại giao, kinh tế, y tế, từ thiện
và cả quốc phòng nữa, mà cốt nhất là cho ĐCSVN thêm uy tín để
tồn tại thêm. Còn lợi ích về văn hoá, giáo dục, thể thao, Tự do,
Dân chủ, hạnh phúc cho toàn Dân... thì có lẽ CSVN không hề nhắm
đến đâu. Còn Vatican thì chắc chắn nhằm làm sao GHCG phục vụ và
rao giảng Phúc Âm cho toàn Dân thuận lợi hơn. Dù không nhắm, khi
một TG quan hệ bình đẳng với một Nhà cầm quyền dù độc tài đến
đâu, TG ấy cũng sẽ làm cho Nhà cầm quyền ấy thêm nhân đạo và bớt
gian ác. Do đó, dù không trực tiếp nhắm đến, nếu Vatican thiết
lập được quan hệ ngoại giao với CSVN, Vatican sẽ gián tiếp hoặc
trực tiếp tác động lên các Nhân quyền cơ bản của VN, không chỉ
có lợi cho GHCG mà còn có lợi cho tất cả các TG và có lợi cho
sự nghiệp dân chủ hoá VN.
VNN : LM nhận định như thế nào về tương lai sắp tới của Công giáo
nói riêng và các tôn giáo tại VN nói chung sau Đại Hội X của ĐCSVN?
Nếu như CSVN xuống tay đàn áp các tôn giáo bạn và hòa dịu với
riêng Công giáo thì LM có đồng ý không? Tại sao?
LM NVL : Trước hay sau Đại hội X, CSVN cũng đối xử với các TG
y như nhau. Vì GHCG là một GH có tổ chức có lẽ vào loại chặt chẽ
nhất toàn cầu, nên CSVN phải khéo léo đối xử nhiều khi bề ngoài
có vẻ thuận lợi, không thô bạo lộ liễu quá, chứ thực ra CSVN tìm
cách khống chế GHCG rất chặt một cách rất tinh vi. Ví dụ: đang
khi một vài TG đã được có và đang được cấp những lãnh địa rộng
đến hàng trăm hecta, GHCG chỉ có một Trung Tâm Đức Mẹ La Vang
rộng 23,5 hecta mà CSVN vẫn tìm mọi cách trì hoãn trả lại, mới
chỉ trao cho GH quyền sử dụng 6,5 hecta thôi. Niên khoá 2006-2007,
Đại chủng viện Huế xin tuyển sinh (2 năm 1 lần) 40 chủng sinh
cho 3 Giáo phận: Đà Nẵng, Huế, Kon-Tum, nhưng chỉ được phép tuyển
30 chủng sinh thôi (bình quân 5 Chủng sinh/1 GP/1 năm). 3 Giáo
xứ Nam Đông, A Lưới tỉnh Thừa Thiên-Huế và Ba Lòng tỉnh Quảng
Trị hơn 30 năm qua vẫn chưa có LM thường trú, chưa được phép xây
Nhà Thờ. CSVN xuống tay đàn áp thô bạo các TG không phải vì là
Phật Giáo, Hoà Hảo, Cao Đài, Tin Lành hay Công Giáo... mà chỉ
là do địa điểm hẻo lánh nhiều hay ít, TG ấy có sức đề kháng mạnh
hay yếu, TG ấy được Quốc tế biết đến nhiều hay không, cách thức
đấu tranh của TG ấy phù hợp nhiều hay ít, mức độ trí thức của
các nhân sự của TG ấy thế nào,... Vậy nếu CSVN lấy bất cứ cớ nào
để đàn áp và triệt hạ bất cứ TG nào, thì lẽ ra mọi Tín hữu các
TG khác đều có bổn phận phải coi như TG mình đang bị đàn áp, và
đều có bổn phận phải liên kết hỗ trợ đấu tranh chung cách quyết
liệt và kiên trì, huống nữa là các nhà đấu tranh!!!
VNN : Xin LM một câu hỏi cuối. Qua diễn đàn nầy, LM còn điều gì
muốn chia sẻ thêm cùng Cộng đồng Dân Chúa và đồng bào Hải ngoại
không?
LM NVL : Hiện nay, cuộc đấu tranh TDDC cho VN đã bước qua giai
đoạn cuối cùng rất quyết liệt, bao trùm giành lại cả 26 quyền
cơ bản của toàn Dân, mà mục tiêu cao nhất là giải thể CSVN để
thiết lập chế độ Dân chủ đa nguyên đa đảng. Vậy tôi xin được phép
mong ước và đề nghị Quý Vị 3 điều:
(1): Chúng ta không nên chụp mũ nhau là "cò mồi CS",
"CS nằm vùng", "đấu tranh cuội"... chỉ vì
một vài bằng chứng vu vơ nào đó, như thể "CS quá giỏi, đâu
đâu cũng cài người vào được, còn bà con mình thì chỉ hèn hạ chạy
theo lợi nhuận, chỉ thích làm ăn với CS". Nếu chúng ta thích
phê phán nhau như vậy thì 30 năm nữa cũng chưa thể thành công.
Mặc dù ở Hải ngoại cũng như ở Quốc nội, chúng ta đang thiếu "Nhạc
trưởng", nhưng chúng ta không nên cầu toàn, chỉ cần thấy
tổ chức nào tương đối tốt, chúng ta cứ tham gia ủng hộ. Theo thời
gian, sẽ có sự chọn lọc tự nhiên, sẽ có Nhạc trưởng tài đức xuất
hiện, sẽ có liên minh cần thiết. Trong thời gian đó, chúng ta
đã giúp nhau làm được bao nhiêu việc hữu ích rồi.
(2): Hiện nay các Diễn đàn Hải ngoại đầy dẫy các thông tin không
cần thiết, nhiều lời chửi mắng nhau rất xô bồ bát nháo. Các Diễn
đàn nên chọn những thông tin cần, lịch sự để chuyển tải. Ở Quốc
nội, hầu hết Internet qua Computer cá nhân đều chạy rất chậm.
Không có giờ để hưởng thụ hết thông tin, nên hễ thấy tiêu đề là
người ta không thèm đọc và xoá ngay. Chúng ta mất công đêm thức,
ngày thì quá vất vả lao tâm tổn trí, nhưng hiệu quả rất thấp là
vì hầu hết các thông tin đều bị thân nhân chúng ta xoá hết rồi.
Vậy cần làm sạch và lành mạnh hoá các Diễn đàn may ra mới tăng
hiệu quả.
(3): Kính xin Quý Vị làm mọi cách giúp thân nhân Quốc nội biết
đến Bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận để tìm đọc, biết can đảm ghi
tên tham gia Khối 8406 và mạnh dạn tẩy chay bầu cử Quốc hội độc
đảng năm 2007.
Xin kính cảm ơn Ban Biên tập VNN, Anh Võ Triều Sơn, tất cả Quý
Vị đã nghe và đã đọc. Trân trọng kính chào.
|