|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
LỜI TUYÊN BỐ
5 ĐIỂM ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN
Tại cuộc mít tinh trọng thể diễn
ra tại TP Westminster, Quận Cam, hôm 2-7-2006, Phong Trào Quốc
Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn (do linh mục Nguyễn Hữu Lễ sáng lập và
điều hành từ năm 2005) đã ra Lời Tuyên Bố, toàn văn như sau.
LỜI TUYÊN BỐ
Trong Đại Hội PTQDDTTSG ngày 02-7-2006,
tại thành phố Westminster, tiểu bang California, Hoa Kỳ, PHONG
TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN, qua Đại Hội Thế Giới ngày 2-7-2006
tại thành phố Westminster, Tiểu bang California, Hoa Kỳ xin long
trọng tuyên bố.
1- PTQD/ĐTTSG nhận định rằng sự
kiện chế độ Cộng sản Việt Nam đã ngang nhiên cướp tên SÀI GÒN
và thay bằng cái tên Hồ Chí Minh, không những là thái độ khinh
thường đạo lý dân tộc mà còn là hành vi thách thức lương tri của
đồng bào Việt Nam, và đó là một tội ác ghê gớm vì đã gây ra chia
rẽ và hận thù giữa các thành phần dân tộc.
2- PTQD/ĐTTSG nhận định rằng việc
Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đổi tên Tổng Giáo Phận Sài Gòn ra
Tổng Giáo Phận Thành phố Hồ Chí Minh là hành động xu thời, tiếp
tay với chế độ trong việc loại bỏ tên SÀI GÒN và tôn vinh tên
Hồ Chí Minh, là kẻ đứng đầu chế độ vô thần. Hành động này tự làm
hoen ố bộ mặt của Giáo hội Công Giáo trước mặt dân tộc VN và làm
cho những người công giáo có lương tri cảm thấy xấu hổ và tủi
nhục.
3- PTQD/ĐTTSG chia sẻ nguyện vọng
thiết tha của dân tộc Việt Nam đang lên tiếng đòi hỏi sự công
bằng cho dân tộc qua nhiều hình thức khác nhau từ trong nước cũng
như tại hải ngoại. Từ những vụ biểu tình, đình công của giới công
nhân, biểu tình phản đối việc cướp đất tại Hà Nội, đến sự phát
triển mạnh mẽ của Phong Trào Dân Chủ qua nhiều hình thức như Tuyên
Ngôn Dân Chủ năm 2006, phát hành báo Tự Do Ngôn Luận và những
phong trào tranh đấu cho Nhân Quyền, Tự Do, Dân Chủ trong và ngoài
nước.
4- PTQD/ĐTTSG nhận định rằng chỉ
khi nào chế độ phản dân tộc bị sụp đổ, lúc đó những giá trị tinh
thần và các quyền căn bản của người dân mới được phục hồi. Vì
thế đòi hỏi sự công bằng cho dân tộc phải hiểu là một cuộc tranh
đấu quyết liệt của toàn thể dân tộc Việt Nam quyết tâm cởi bỏ
ách thống trị của bạo quyền đang đè đầu cỡi cổ dân tộc.
5- PTQD/ĐTTSG nhận định rằng sau
khi các chế độ độc tài cộng sản trên thế giới thay nhau sụp đổ
trong cuối thế kỷ qua, chế độ CSVN đã mất chỗ dựa nên đã quay
về đánh bóng huyền thoại Hồ Chí minh, như là chiếc phao cuối cùng
để chế độ này bám vào đó mà tồn tại hầu tiếp tục hút máu hút mủ
đồng bào. Vì thế cố gắng tẩy trừ huyền thoại Hồ Chí Minh đồng
nghĩa với quyết tâm tẩy trừ chế độ đang ngự trị trên quê hương.
Qua những nhận định đó, PTQD/ĐTTSG
quyết tâm sát cánh cùng toàn thể dân tộc Việt Nam cương quyết
đập tan huyền thoại Hồ Chí Minh, tẩy trừ chế độ phản dân tộc,
phục hồi sự công bằng và những giá trị tinh thần của dân tộc,
trong đó có tên SÀI GÒN thân yêu trong lòng người Việt Nam.
PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN
SÀI GÒN
P.O Box 17-516, Greenlane.
Auckland – NEW ZEALAND, P.O Box
91601, Pasadena, CA 91109 – USA
www.saigonforsaigon.org
s4s@saigonforsaigon.org
PHONG TRÀO SÀIGÒN,
MỘT CUỘC ĐẤU TRANH RẤT CHÍNH ĐÁNG
(Phát biểu của Gs Nguyễn Chính
Kết trong Đại hội của Phong trào)
Tôi là Nguyễn Chính Kết, một người
đang tranh đấu cho tự do dân chủ đa nguyên tại Sàigòn, Việt Nam,
rất hân hạnh được góp tiếng nói của mình trong Đại Hội của Phong
Trào Sàigòn. Tôi xin trân trọng kính chào tất cả Quý Vị đang có
mặt trong đại hội.
Tôi hoàn toàn ủng hộ phong trào
tranh đấu đòi trả lại tên Sàigòn cho địa danh Sàigòn cũ. Nhà nước
Cộng sản Việt Nam đã cưỡng ép dùng tên của Hồ Chí Minh để đặt
lại cho địa danh này. Và tôi cũng hoàn toàn ủng hộ việc đòi trả
lại tên Tổng Giáo Phận Sàigòn cho giáo phận của tôi hiện nay đã
bị nhóm tay sai của Cộng Sản nằm ngay trong lòng Giáo Hội Việt
Nam vận động để đổi tên giáo phận Sàigòn thành giáo phận TP Hồ
Chí Minh.
Theo tôi, việc lấy tên Hồ Chí Minh
đặt tên cho Sàigòn chẳng những trái với thông lệ ngầm định của
văn hóa Việt Nam về địa danh, mà còn là một việc làm thất nhân
tâm của đảng Cộng sản Việt Nam áp đặt lên dân Sàigòn. Như chúng
ta đã biết, Sàigòn là thủ đô của nước Việt Nam Cộng Hòa, là một
nước theo chế độ tự do dân chủ và đa nguyên đa đảng đang trên
đà phát triển về mặt chính trị cũng như kinh tế, và được thế giới
gọi là “Hòn Ngọc Viễn Đông”. Sàigòn khi ấy không thua kém gì,
nếu chưa muốn nói là có nhiều điểm vượt trội so với thủ đô của
nhiều nước ở vùng Viễn Đông này. Nếu không bị khuấy rối bởi cuộc
chiến tranh xâm lược và phi lý của Cộng sản Miền Bắc do Hồ Chí
Minh chủ trương và lãnh đạo, thì miền Nam hiện nay, đặc biệt là
Sàigòn, theo đà tiến bộ của nó, chắc chắn đã phát triển hơn hiện
nay rất nhiều, và Sàigòn sẽ ngày càng xứng đáng với tên “Hòn Ngọc
Viễn Đông”.
Trong cuộc chiến tranh tương tàn
ấy, Sàigòn đã từng bị quân đội của Hồ Chí Minh tấn công, pháo
kích rất nhiều lần, đặc biệt dịp tết Mậu Thân 1968 và từ những
năm 1972, 1973 về sau, gây nên biết bao nhiêu tang tóc, đau thương
cho cả nước, cách riêng cho người dân Sàigòn. Dân Sàigòn không
thể quên được những tin tức báo chí về những vụ khủng bố dã man
do quân đội của ông Hồ gây nên, như giật mìn xe đò, xe lửa, đắp
mô, pháo kích vào các thành phố, làng mạc…
Vì thế, tên gọi của Hồ Chí Minh,
mỗi khi được nhắc đến, đều gây cho người dân Sàigòn một nỗi sợ
hãi đi đôi với một niềm kinh tởm vì tội ác của ông ta. Thế mà
khi chiếm được miền Nam, đảng Cộng sản đã lấy chính tên của Hồ
Chí Minh, cái tên mà người Sàigòn sợ hãi và kinh tởm ấy, để đặt
tên thay cho Sàigòn. Đối với dân Sàigòn, đây là một sự nhục nhã
đau lòng mà vì yếu thế phải miễn cưỡng chấp nhận. Và nhục nhã
hơn cả là mặc dù bất phục, căm ghét, dân Sàigòn vẫn phải ca tụng
Hồ Chí Minh. Ai tỏ thái độ bất phục hay chê bai sẽ bị lưu ý và
bị ngược đãi.
Đối với Giáo Hội Việt Nam, một
điều nhục nhã và đau lòng cho người Kitô hữu là phải chấp nhận
Hồ Chí Minh làm tên gọi cho một tổng giáo phận của mình. Ai cũng
biết ông Hồ Chí Minh là một người vô thần, hơn nữa, một người
chủ trương bách hại tôn giáo, trong đó có đạo Công giáo. Không
chỉ thế, như dư luận đã tố cáo, ông có một đời sống luân lý không
lấy gì là gương mẫu, nếu không muốn nói là vô đạo… Thế mà tên
của ông lại được đặt cho một tổng giáo phận rất lớn của mình.
Còn gì oái oăm và ngược đời hơn? Nếu những người cộng sản áp lực
Giáo Hội dùng tên ấy thì đành phải chấp nhận. Đằng này lại có
những Kitô hữu đã tự ý dựa vào thế mạnh của chủ nhân mới của Sàigòn
để yêu cầu Giáo Hội đổi tên giáo phận Sàigòn thành cái tên ngược
ngạo ấy. Làm như Giáo Hội nhất thiết phải gắn liền với cái tên
ấy, với chế độ ấy! Nhiều người gọi cái thứ Kitô hữu nịnh bợ nhà
cầm quyền bất chấp danh dự và quyền lợi của Giáo Hội ấy là “giáo
gian”, quả không phải là phi lý.
Hiện nay, chế độ độc tài toàn trị
vẫn tiếp tục thần thánh hóa, tô son điểm phấn cho lãnh tụ của
mình một cách dối trá, đồng thời nỗ lực bưng bít thông tin về
sự thật của lãnh tụ này. Nhưng qua nhiều phương tiện thông tin
thời đại, rất nhiều người dân Sàigòn đã nhận ra rằng Hồ Chí Minh
không xứng đáng được lấy tên đặt cho thành phố của mình, cũng
như cho một tổng giáo phận của Giáo Hội Công giáo tại đây. Vì
những lý do sau đây:
– Trước hết, ông đã dùng bạo lực
để du nhập vào đất nước mình một chủ thuyết ngoại lai rất tai
hại là chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa này đã tạo nên một cuộc nội
chiến với cảnh “nồi da xáo thịt” kéo dài hàng chục năm. Ngày nay,
thế giới đều thấy hầu hết những nước theo chủ thuyết này đều nghèo
nàn, lạc hậu, nhân quyền bị chà đạp, trong đó có đất nước Việt
Nam của chúng ta. Tình trạng đau thương ấy hiện nay vẫn đang xảy
ra cho dân tộc ta và không biết còn kéo dài bao lâu nữa. Nhiều
nước trước kia lạc hậu hơn đất nước ta nay đã tiến bộ vượt xa
đất nước ta hàng mấy thập niên. Hiện nay, Việt Nam đang theo đuổi
nền kinh tế thị trường như của tư bản, điều ấy cho thấy ông Hồ
đã chọn cho dân tộc mình đi theo chủ nghĩa cộng sản là con đường
dài nhất, chông gai nhất và tốn xương máu nhất để tiến từ chủ
nghĩa phong kiến đến chủ nghĩa tư bản. Những nước không cộng sản
đã đi con đường ngắn hơn và dễ dàng hơn rất nhiều.
– Công giành lại độc lập và thống
nhất đất nước của ông không sao sánh được với những cảnh đau thương,
chết chóc mà ông và tập đoàn của ông tạo ra cho đất nước. Có thể
nói ông đã mua sự độc lập và sự thống nhất cho đất nước bằng một
giá vô cùng mắc mỏ, mua bằng xương máu của hàng triệu thanh niên
và hàng triệu người dân khác. Trong khi các nước cũng ở trong
hoàn cảnh mất độc lập tương tự và cùng thời với nước ta cũng được
độc lập, chỉ sau nước ta một vài năm, nhưng với một giá rẻ hơn
gấp bội, không tốn xương máu, không làm cho đất nước bị chia cắt
hàng chục năm như nước ta. Để rồi sau đó lại phải tốn biết bao
xương máu để thống nhất. Và sau khi thống nhất rồi thì lại trở
thành một nước tụt hậu thuộc hàng nghèo nàn nhất thế giới.
– Công cuộc cải cách ruộng đất
ở miền Bắc với hàng mấy trăm ngàn người vô tội chết thảm thương
một cách oan ức, chứng tỏ ông không coi mạng sống con người là
gì cả. Để cải cách ruộng đất, ông đã không nghĩ ra được một cách
nào tốt hơn, đỡ gây đau thương hơn và thiệt hại cho dân tộc hơn
cách ông đã làm. Đang khi một người bình thường cũng có thể nghĩ
ra những cách giải quyết tốt hơn, hữu hiệu hơn và đỡ tốn máu xương
hơn.
– Việc ông có nhiều vợ mà cứ phải
dấu dấu diếm diếm để làm như mình là người hết mình chỉ lo cho
đất nước, việc ông phủi tay vô trách nhiệm trước cái chết thảm
thương của vợ mình (trường hợp bà Nông Thị Xuân), việc ông tự
viết sách ca tụng mình (với tên Trần Dân Tiên)… là những việc
làm mà một người thật sự có chút liêm sỉ và lương tâm thì không
thể làm được.
Một người như thế mà lại được lấy
tên đặt cho thành phố Sàigòn, thủ đô cũ của một đất nước tự do,
thì không gì oái oăm, ngược đời và phi lý bằng! Vì thế, tôi thấy
phong trào Sàigòn tranh đấu đòi trả lại tên Sàigòn cho Sàigòn
là một cuộc tranh đấu chính đáng. Tôi hoàn toàn ủng hộ phong trào
này.
Cuối cùng, tôi xin kính chào tất
cả mọi Quý Vị tham dự đại hội Phong Trào Sàigòn. Kính chúc Quý
Vị an mạnh, và nhất là luôn vững tinh thần trong cuộc đấu tranh
cho tự do, dân chủ, nhân quyền của đất nước hiện nay.
Gs Nguyễn Chính Kết
ĐÒI LẠI TÊN SÀI GÒN,
HÀNH ĐỘNG ĐẤU TRANH THIẾT THỰC
(Phát biểu của Lm Phan
Văn Lợi trong Đại hội của Phong trào)
Kính thưa Cha Nguyễn Hữu Lễ, vị
sáng lập Phong trào Quốc dân đòi lại tên Sài Gòn, gọi tắt là Phong
trào Sài Gòn.
Kính thưa Quý Thành viên Phong
trào Sài Gòn,
Kính thưa Quý Tham dự viên Đại
hội thế giới Phong trào Sài Gòn hôm nay.
Cách đây vừa đúng 30 năm, Cộng
sản từ miền Bắc đã vào cướp đi của người miền Nam nói riêng và
của người Việt Nam nói chung cái tên Sài Gòn thân yêu sau khi
đã cướp chính thể, cướp tự do và cướp mọi thứ tài sản của người
dân trên nửa nước.
Vốn là một chế độ độc tài toàn
trị, nên sau cái gọi là “ngày giải phóng”, trước hết Cộng sản
Việt Nam –như mọi đảng CS cướp quyền trên toàn thế giới– đã muốn
sửa đổi lại việc phân chia tài sản vật chất, nghĩa là thâu tóm
mọi phương tiện sản xuất và mọi tài nguyên vào tay đảng, để trói
buộc bao tử người dân, đặt người dân trong sự lệ thuộc đảng hay
ít nhất không thể hơn đảng về mặt kinh tế; thứ đến Cộng sản đã
muốn sửa đổi lại việc phân chia tài sản tinh thần, nghĩa là thâu
tóm mọi tự do, mọi nhân quyền vào tay đảng, để trói buộc con tim
và khối óc, tâm tư và tình cảm của người dân, nhằm làm cho người
dân phải xem đảng như Vị Chúa tể, như Đấng ban phát mọi nhân quyền
mà mức độ nhiều ít là tuỳ thuộc sự tùng phục ít nhiều của từng
thần dân; cuối cùng, Cộng sản đã muốn sửa đổi lại sự thật, nghĩa
là viết lại lịch sử, xuyên tạc lịch sử nhằm đề cao mình là kẻ
chiến thắng có chính nghĩa. Một trong những hành vi cụ thể của
ý đồ này chính là đổi tên thành phố Sài Gòn thân yêu bằng tên
của lãnh tụ đảng (như trường hợp tại Liên Xô trước đó).
Việc đổi tên Sài Gòn này nhắm hai
tác dụng. Trước hết, Cộng sản muốn xoá sạch quá khứ hào hùng của
dân tộc Việt Nam trên con đường dựng nước trong 3 thế kỷ gần đây.
Như chúng ta biết, Sài Gòn là thành quả của cuộc Nam tiến, bao
nhiêu xương máu và mồ hôi của tổ tiên dân Việt đã đổ ra để xây
dựng nên thành phố này và làm cho nó nổi danh cả vùng Đông Nam
Á về mặt kinh tế, văn hóa, xã hội, xứng với cái tên “Hòn ngọc
Viễn Đông” do thế giới trước 1975 ban tặng. Nay dùng tên Hồ Chí
Minh để đặt thế vào chính là Cộng sản cướp công tiền nhân, phủ
nhận lịch sử đất nước. Hơn thế nữa, sau khi đất nước chia đôi
năm 1954 và hai miền theo hai chế độ, thì Sài Gòn đã trở thành
biểu tượng của tự do, dân chủ. Dẫu hai giá trị này lúc ấy chưa
đạt mức cao như tại các nước dân chủ tự do chân chính hiện nay
trên thế giới, nhưng cũng đã khiến bao người miền Bắc phải ngỡ
ngàng khâm phục sau khi tìm hiểu được cuộc sống chính trị xã hội
tại miền Nam trước năm 1975. Đó là trường hợp của văn sĩ Dương
Thu Hương và ký giả Nguyễn Khắc Toàn chẳng hạn. Nay dùng tên Hồ
Chí Minh để thay vào, Cộng sản độc tài muốn xoá sạch cái tinh
thần tự do dân chủ đã bắt đầu chớm nở trên mảnh đất Việt Nam sau
mấy ngàn năm phong kiến và gần cả trăm năm thực dân. Đó chính
là tác dụng tẩy não nhân dân Việt Nam.
Tác dụng thứ hai là tác dụng nhồi
sọ. Quả thế, xoá bỏ tên Sài Gòn và thay vào tên mới, Cộng sản
đã muốn cho hình ảnh của Hồ Chí Minh có mặt ở mọi nơi chốn, tại
mọi sinh hoạt và trong mọi tâm tư của người miền Nam, Cộng sản
muốn cho bóng ma của Hồ Chí Minh ám ảnh trí não người dân miền
Nam vừa như một hăm dọa và lăng nhục, vừa như một lý tưởng và
biểu tượng. Như cha Lễ mới đây phát biểu, Cộng sản muốn dùng một
hình ảnh uy quyền để đặt trên đầu trên cổ dân tộc Việt Nam và
làm cho dân tộc Việt Nam cảm thấy rằng người ta không còn lối
thoát nào ngoài việc phải chấp nhận chế độ xã hội chủ nghĩa, chấp
nhận cơ cấu chính quyền độc tài, chấp nhận tư tưởng gia chính
thống kiêm lãnh tụ đích thực là Hồ Chí Minh. Dĩ nhiên chế độ ấy
đã phá sản toàn diện, chính quyền ấy đã thối nát cùng cực, tư
tưởng ấy đã bộc lộ ra như một cái gì giả trá hay nếu có cũng hết
sức khốc hại, và lãnh tụ ấy ngày càng bị lịch sử vạch trần như
một tên tội đồ số một của nhân dân, kẻ giật giải quán quân trong
việc đem tai hoạ xuống cho đất nước, tàn phá mọi giá trị vật chất
và tinh thần, văn hoá và tâm linh của dân tộc. Thế nhưng Cộng
sản vẫn cần đến một miền đất lịch sử, một hệ thống hành chánh
để in vào tâm trí nhân dân cái chân dung đáng nguyền rủa này.
Thành ra việc đòi lại tên Sài Gòn
do Phong trào Sài Gòn chủ xướng không chỉ mang ý nghĩa khôi phục
một cái tên thân thương quen thuộc, hay duy trì một tập quán ngàn
đời của dân Việt là chẳng lấy nhân danh làm địa danh, y như việc
khôi phục tên Hà Nội đã bị chính phủ Trần Trọng Kim biến thành
tên Hoàng Diệu vào năm 1945. Đòi lại tên Sài Gòn chính là đòi
lại sự công bằng cho lịch sử, cho dân tộc, là trả lại công lao
cho những anh hùng hữu danh hay vô danh đã đẽo gọt nên Hòn ngọc
Viễn Đông thuở nào, là khôi phục cái tinh thần tự do dân chủ đã
lần đầu tiên xuất hiện thực sự dù còn khiếm khuyết và tồn tại
khá lâu dài trên đất nước Việt Nam.
Đòi lại tên Sài Gòn cũng là một
hành động đấu tranh thiết thực với chế độ Cộng sản tại Việt Nam.
Chế độ này ngày càng phá sản về mọi mặt: lý tưởng, đạo đức, văn
hoá, kinh tế, chính trị, xã hội… Nó đang có nhu cầu dựng dậy một
thây ma thối rữa để biến thành một lý tưởng cao quý, một tư tưởng
siêu việt, một mẫu gương tuyệt vời. Xoá bỏ tên Hồ Chí Minh chính
là làm cho kế hoạch đảo điên và ý đồ tăm tối đó bị phá sản. Chủ
nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh không được tiếp tục đầu độc
tâm trí người Việt, chế độ xã hội chủ nghĩa không được tiếp tục
tàn phá đất nước, đảng cộng sản toàn trị độc tài không được tiếp
tục nô lệ hoá nhân dân, thần tượng giả trá Hồ Chí Minh không được
tiếp tục ru ngủ và lường gạt các thế hệ, nhất là thế hệ trẻ. Tẩy
trừ tên Hồ Chí Minh chính là cho mọi người thấy được chân tướng
đích thực của kẻ độc tài khát máu này.
Khôi phục tên Sài Gòn và tên Tổng
Giáo phận Sài Gòn chính là một trong những công việc cần thực
hiện để khôi phục tự do dân chủ cho toàn thể đất nước và nhân
dân Việt Nam. Vì vận mệnh của Thành phố Sài Gòn đã, đang và sẽ
gắn liền với vận mệnh của dân tộc Việt Nam.
Kính chúc cha Nguyễn Hữu Lễ, các
thành viên Phong trào Sài Gòn nói riêng và mọi đồng bào trong
ngoài nước ký thỉnh nguyện thư nói chung đạt được những mục đích
cao đẹp đã đề ra.
Xin chân thành cảm ơn Tất cả Quý
vị đã vui lòng lắng nghe tiếng nói từ trong nước của một kẻ vừa
may vừa rủi nếm được và hiểu được phần nào di sản tang thương
và ảnh hưởng tai hại của Hồ Chí Minh và đồ đệ đồng đảng của ông
lên dân tộc và lịch sử Việt Nam. Nguyện Thiên Chúa ban phúc lành
cho tất cả Quý vị cũng như cho quê hương đau khổ của chúng ta.
Từ Huế, ngày 18-6-2006
Lm Phêrô Phan Văn Lợi
|