|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Những
điều “khác thường”
Thời gian qua, một số sự kiện “khác
thường” đã xẩy ra ở Việt Nam, nơi vốn đã quen nếp sống chấp nhận
sự độc tôn của Đảng Cộng sản từ bao chục năm qua như chấp nhận
những dị tật, những khối u trên cơ thể.
Những sự “khác thường” đó là một
số người dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước đã công khai
nói lên tiếng nói của mình ngay dưới họng súng của Đảng. Một số
phong trào, tổ chức đã được thành lập, những bản tuyên ngôn đanh
thép, những tờ báo nói lên tiếng nói của nhân dân được mở ra...
Và gần đây nhất là sự kiện khôi phục Đảng dân chủ, một đảng đã
bị bức tử cách đây khá lâu sau một thời là anh em đồng chí cốt
của Đảng Cộng sản.
Có phải Đảng Cộng sản Việt Nam
đã biết điều hơn trước mà chấp nhận những ý kiến khác biệt như
lời ông Tổng Bí thư đã tuyên bố trước bàn dân thiên hạ?
Xin thưa, còn khuya! Xưa nay, truyền
thống “nói vậy mà không phải vậy” đã nhiễm thành máu của những
người cộng sản. Đừng thấy họ giơ tay thề mà nghĩ rằng trong lòng
họ có những điều thành thật. Trước là cờ “in máu chiến thắng”,
những người mang danh cộng sản ngày nay cũng đã từng thề bồi “sống
chết hy sinh vì độc lập tự do của tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân
dân” đó thôi.
Ngay cả cái tên Cộng sản ngày nay
của Đảng, đã không còn mang nổi nội dung bản chất của Đảng nữa
rồi. Còn đâu cái “Cộng sản” của “giai cấp công nhân”? Còn đâu
là tinh hoa của dân tộc, còn đâu cái “Cộng sản” mình vì mọi người,
đi trước về sau như những ngày nào đã có những người thật tâm
tin và làm như thế. Cái gọi là Đảng Cộng sản ngày nay, đã là một
tập hợp của đa số những phần tử cơ hội, những con người biết chui
vào đó để được kiếm chác. Đó cũng là nơi an toàn nhất của những
kẻ phạm tội, hãy xem chi tiết này đủ hiểu: tại hội nghị của Bộ
Công an tổng kết 13 năm thực hiện Chỉ thị 15/BCT và Quyết định
114/TTg về phòng chống tham nhũng, buôn lậu, Thứ trưởng Bộ Công
an Lê Thế Tiệm đã đặt thẳng vấn đề: chẳng lẽ cứ đụng tới Đảng
viên là phải báo cáo cấp ủy, thường vụ cho phép mới làm, không
thì thôi?
Cũng vì thế, đa số những tên tội
phạm tham nhũng nguy hiểm nhất của đất nước này mang thẻ đỏ. Phải
chăng đó cũng là động lực thúc đấy số lượng đảng viên tăng hàng
năm?
Xin hỏi rằng: Có nơi đâu trên trái
đất này mà có một nhóm người ngang nhiên đứng trên luật pháp,
được luật pháp bằng mọi cách bảo vệ, chỉ duy nhất vì mang một
cái “Thẻ Đảng viên”? Cũng xin hỏi rằng: Có nơi đâu trên thế giới
này có những con người “của dân do dân, vì dân” mà dân không biết
họ là ai, từ đâu tới? Có nơi nào những người dân vô tình và phản
phúc thế chăng?
Nếu giả sử có chuyện Đảng đang
làm như Đảng nói mà chấp nhận những tiếng nói của những người
đòi dân chủ cho đất nước, thì đã đến thời “bánh đúc có xương”.
Những người dấn thân
cho dân chủ. Họ là ai?
Họ là ai vậy? Điều gì để những
người có lương tri, có nhiệt huyết với đất nước này có thể vượt
qua nỗi sợ hãi, ngang nhiên nói lên những lời lẽ làm “chói tai”
của Đảng? Những người dám đương đầu với sắt thép, nhà tù, súng
đạn và tất cả những gì đê hèn nhất có thể xẩy đến cho mình, cho
gia đình và những người thân quen? Họ là ai? Làm sao họ có đủ
sức để đứng thẳng, nói thẳng vào mặt, chỉ rõ bản chất lưu manh,
những trò đểu giả của cả một bộ máy mafia ?
Có ai đã muốn tìm cho mình một
lời giải đáp về họ. Phải chăng họ là những người như Đảng thường
tặng danh hiệu “phản động”, là những người có thân nhân tù tội,
tiền án, tiền sự vì đã “chống lại Tổ quốc”?
Khi ông Trần Xuân Bách, ủy viên
Bộ Chính trị đột ngột “mất hình mất tiếng” trên mọi diễn đàn của
Đảng, tôi đã được nghe nói về ông là một tên xét lại, một kẻ “âm
mưu theo kẻ thù dân tộc, chống lại đất nước”?.
Khi Linh mục Nguyễn Văn Lý mặc
bộ áo trắng nhắm nghiền đôi mắt đứng trước tòa án Cộng sản, tôi
đã được đọc những thông tin về ông qua dàn đồng ca báo chí của
Đảng trước đó. Ông là một con người được báo chí Đảng ngang nhiên
kết tội thay tòa, là một con người không ra gì trong con mắt của
Đảng, và Đảng muốn bàn dân thiên hạ tin như thế.
Khi báo chí nhà nước đưa tin về
Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn,
Lê Hồng Hà, Dương Thu Hương, Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Hoàng
Minh Chính... tôi đọc thấy họ là những kẻ phản phúc, được nhà
nước bỏ công bỏ của cho ăn học, lại còn dám làm “gián điệp” cho
nước ngoài chống lại Tổ quốc?
Khi Đài truyền hình Việt Nam đưa
tin ông Trần Độ từ trần bằng một cô phát thanh viên mặc áo hoa
sặc sỡ, tôi đã được nghe về ông qua những kênh thông tin của Đảng,
ông là đồ “phản dân hại nước” ?
Khi Đảng kêu gọi góp ý cho Đại
Hội Đảng với lời kêu gọi thống thiết, thì như một phong trào như
“trăm hoa đua nở” của anh bạn láng giềng phương Bắc nổi lên rầm
rộ. Ý kiến góp ý thi nhau gửi về, một số được bạch hóa trên các
phương tiện truyền thông... Thì ra, vẫn nhiều người hưởng ứng
với Đảng, quả là vẫn “nhất hô bá ứng” như xưa. Chỉ có điều, không
còn nữa cái thời những tiếng hô đáp lại là những bài thi trổ tài
xu nịnh như trước. Ngược lại, có những tiếng nói khảng khái, thành
thật, trung thực được nói lên, bất chấp sợ hãi, bất chấp điều
họ biết trước là “nói vậy mà không phải vậy” của Đảng. Điều đó
cũng có nghĩa là họ sẵn sàng đương đầu với bộ máy đàn áp khổng
lồ của Đảng mà không có ân hận, run sợ. Những Nguyễn Trung, Võ
Văn Kiệt, Phan Thế Hải, Nguyễn Tiến Trung... và sau đó là một
loạt những sự ủng hộ, sự hưởng ứng rầm rộ của mọi tầng lớp, nhất
là lớp trẻ làm người ta giật mình.
Phải chăng, đã đến lúc Đảng cũng
ưa sự thật? Có phải đã đến lúc, đất nước này, nhân dân này đã
qua cái thời “thi nhau treo chữ Nhẫn trong nhà” để đứng lên thét
rằng “Tôi không thể im lặng được nữa” như lời thét của luật sư
Lê Quốc Quân?
Xin thưa rằng không. Đảng còn đó,
ngôi vị độc tôn của Đảng chưa mất đi, nghĩa là những kẻ nhân danh
“CS” kia vẫn còn cơ hội kiếm chác thêm xương máu nhân dân về đắp
cho nhà mình. Nghĩa là những cô bồ non, những nhà đất đắt tiền
nhất vẫn có thể chia chác vô tư, nghĩa là vẫn có thể đánh bạc
hàng triệu đô la mỗi tháng, nghĩa là vẫn có thể kiếm mỗi vụ án
hàng tỉ đồng, nghĩa là con cháu Đảng vẫn còn nhiều cơ hội đè đầu
cưỡi cổ dân tộc này.
Và để củng cố được điều đó, mọi
chiêu thức, mọi hành động, mọi mưu ma chước quỷ sẽ vẫn còn được
thực hiện. Có đời nào con đỉa thôi hút máu người chỉ vì sĩ diện
hay lương tâm của nó cắn rứt đâu.
Nhưng họ vẫn đứng lên, vì đã đến
lúc, hồn thiêng sông núi không còn có thể chịu đựng mãi được những
sự dồn nén uất ức qua mấy chục năm, bao bao thế hệ nhục nhằn.
Đã đến lúc, lương tri còn lại được thức tỉnh trong những con người
đó, để họ dám đương đầu, dám hi sinh.
Chúng ta đừng nghĩ rằng họ không
biết lo cho họ và gia đình họ. Ngược lại, đó là những con người
biết yêu, biết ghét, biết căm sự giả dối, biết tôn trọng lẽ phải.
Và chính những điều đó đã thúc đẩy họ đứng lên mũi nhọn của cuộc
dấn thân không cân sức này.
Họ cũng có gia đình, cũng có nhu
cầu được hưởng thụ an nhàn, được xu nịnh, được thỏa mãn những
thú tính của bản năng. Nhưng điều gì khiến họ từ bỏ thói thường
là chỉ lo cho bộ cánh của mình mà quên mất đồng loại? Nếu họ chấp
nhận những điều Đảng muốn, cơ hội kiếm chác của họ chắc không
nhỏ.
Nếu ai đó đã hiểu được những lý
do vì sao ít người dám đấu tranh đỏi quyền sống ở Việt Nam, ắt
hiểu được những âm mưu, thủ đoạn đê hèn mà những người dấn thân
là nạn nhân. Những điều đó được phân tích khá rõ trong bài viết
gần đây của Giáo sư Nguyễn Chính Kết. Điều đó cũng được chứng
minh qua những hành động “bốc và ném”, những hành động theo dõi,
bắt bớ, quản thúc, tù đày, bị triệt cả con đường sống bằng cách
này hay cách khác, ép cơ quan nhà nước, tư nhân đuổi việc, phân
biệt đối xử...vừa qua. Cũng qua đó, sẽ hiểu được sự dũng cảm của
những người dấn thân vì dân chủ của đất nước này đến đâu.
Ngoài những người bị bắt bớ, tù
đày, có ai thử tưởng tượng cái cảnh sống ngay giữa lòng thủ đô
văn minh của thiên đường xã hội chủ nghĩa, mà những người yêu
dân chủ, mỗi bước đi đều được canh gác, theo dõi, mọi mối liên
hệ với thế giới bên ngoài bị cắt đứt, mọi hành động đều được theo
sát, mọi người đến thăm hỏi đều bị cảnh cáo, ngăn chặn... thì
mới hiểu cái giá họ phải trả to lớn nhường nào. Họ bị biến thành
một Robinson ngay trong lòng đất nước “độc lập, tự do”. Gia đình
họ bị biến thành một ốc đảo ngay giữa thủ đô đất chật người đông..
Tất cả những điều đó là cái giá phải trả cho tấm lòng vì một đất
nước thật sự dân chủ.
Không những chỉ họ là những người
chịu sự đàn áp, mà ngay cả gia đình, vợ con họ là những người
luôn bị liên lụy và ảnh hưởng nặng nề, mệt mỏi nhiều khi đến khó
khăn, tan nát.
Đừng đơn giản nghĩ rằng: họ là
những trí thức, biết nhiều hơn kẻ khác nên mới có những hành động
đó. Rất nhiều những người khác còn biết nhiều hơn những thối nát
chế độ, dù không tán thành nhưng vẫn mũ ni che tai, không dám
xuất đầu lộ diện, kể cả những người đã từng du học đây đó, hiểu
thế nào là giá trị con người, giá trị của nền dân chủ.
Cũng không nên yêu cầu những điều
vượt quá khả năng của họ, họ cũng chính là những con người bình
thường như chúng ta, cũng có nhiều điều bất cập, cũng có lắm những
cái tham, sân si như cuộc sống con người vốn có. Nhưng cái họ
có mà chúng ta chưa có đủ, đó là sự dũng cảm, sụ thẳng thắn dám
đương đầu, dám hi sinh.
Cũng vì vậy, chúng ta không nên
lấy làm lạ lùng, khi trong những con người vẫn có những điều chưa
thống nhất với nhau. Đơn giản là khi đi tìm một con đường khác
với lối mòn vẫn thường đi, thì mỗi người có một cách khác nhau.
Chỉ cần biết rằng, cái đích cuối cùng họ muốn đến là bến bờ dân
chủ.
Việc phân biệt họ là ai, họ đã
làm gì trong quá khứ chỉ nên để góp phần nhận chân giá trị thực
của mỗi người hiện nay có thực sự là những người chân chính hay
không, đề phòng trường hợp như thường nói “Ăn cơm quốc gia, thờ
ma cộng sản” hiện tại mà thôi. Ngoài ra không nên có những định
kiến về quá khứ của họ, cái chủ nghĩa lý lịch mà xã hội Cộng sản
áp dụng, đã là một hình thức dẫm đạp biết bao số phận con người.
Nhận thức của con người luôn có thể thay đổi vì mọi vật luôn luôn
vận động. Miễn rằng hiện nay, họ có đóng góp và thật tình mong
muốn những điều tốt đẹp cho đất nước.
Rất nhiều người trong và ngoài
nước có quan niệm rằng: Nếu không nghe ta, có nghĩa là nó theo
địch. Một xã hội dân chủ không chấp nhận độc tài, vậy nhưng chính
những người này đã lấy tư duy độc tài để nói về dân chủ. Đó là
một vết xe đổ mà không khéo, chúng ta lại dẫm lên nó. Chỉ vì cái
“tôi” của mỗi con người quá lớn, đó cũng là nguyên nhân chưa có
một sự thống nhất từ trong ra ngoài làm cho Cộng sản thật sự run
sợ.
Những người Việt ở hải ngoại, một
lực lượng không lớn so với 80 triệu dân trong nước, con số tương
đương số lượng những đảng viên cộng sản hiện nay, nhưng họ có
sức mạnh nhiều mặt, về tiềm lực kinh tế, văn hóa, tri thức...
được thu nạp bởi những nền văn minh của thế giới hội tụ nơi họ
sống. Họ có nhiều trăn trở bằng một tấm lòng yêu nước thật sự
khi đất nước lầm than. Họ có nhiều đóng góp to lớn, sự ủng hộ
mạnh mẽ cho những người đấu tranh trong nước đạt nhiều thành công.
Họ sẽ là một sức mạnh khủng khiếp, là nỗi khiếp sợ của Cộng sản
Việt Nam, nếu như họ có đủ một điều duy nhất và khó nhất: Sự thống
nhất, đoàn kết và chấp nhận lẫn nhau.
Nhìn vào những hoạt động của nhiều
hội đoàn, nhiều đảng phải, nhiều ý tưởng khác nhau, thậm chí không
đội trời chung với nhau giữa những người Việt hải ngoại, mặc dù
giữa họ có mục đích chung là không chấp nhận chế độ cộng sản hiện
tại. Vậy làm sao có thể đòi hỏi những người dấn thân cho dân chủ
trong nước có được những sự thống nhất trong mọi hành động, lời
nói trong khi họ chưa có một tổ chức nào cụ thể và chặt chẽ. Việc
có những điều khúc mắc lẫn nhau là chuyện bình thường.
Có thể có những người trong số
họ đã từng là một thành viên của tập đoàn mafia đỏ. Có thể có
người chưa hoàn toàn dứt bỏ được sợ hãi, có những khi, những lúc
còn có những hành động, lời nói không phù hợp, có những lúc còn
run sợ trước bạo quyền... Nhưng dù sao, với những hành động dũng
cảm, những việc làm có lợi, đóng góp cho nền dân chủ đất nước
trong môi trường “chuyên chính vô sản” hiện nay, họ thật sự là
những anh hùng của dân tộc, của đất nước.
Hà Nội, 31/05/06
|