|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Trước khi rời chức vụ Thủ tướng
Chính phủ Việt cộng, ông Phan Văn Khải đã để lại một di sản mang
tính đe dọa với chủ đích bóp chết quyền Tự do Ngôn luận, bóp chết
đời sống tinh thần của toàn Dân Việt Nam. Ngày 6-6-2006, ông ta
đã ký ban hành Nghị định về Xử phạt vi phạm hành chánh trong các
hoạt động văn hóa, thông tin. Đó là Nghị định số 56/2006/NĐ/CP.
Nghị định này có hiệu lực vào ngày 1-7-2006.
Ngày 16-6-2006, ông Thủ tướng Phan Văn Khải đã không thèm trả
lời câu hỏi của các Đại biểu Quốc hội bù nhìn, khi họ chất vấn
ông ta. Ông chỉ nói toàn chuyện vu vơ về thời gian dài ông đã
nắm được nhiều quyền hành và cũng là thời gian ông đã sai phạm
nhiều vấn đề và cuối cùng thì “xin lỗi”. Việc “xin lỗi” của ông
Khải làm cho nhiều người liên tưởng đến cuộc đấu tố, giết hại
hằng trăm ngàn dân lành trong cuộc Cải cách Ruộng đất cách đây
50 năm của đảng cộng sản Việt Nam. Sau khi những nạn nhân bị chết
một cách thảm khốc dưới bàn tay đấu tố của những tên sát nhân
trong thời đại Hồ Chí Minh, thì Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp
cũng chỉ “xin lỗi”!? Khi “xin lỗi”, ông Khải có nhớ rằng ông đã
ký một văn bản đe doạ người Dân bằng chuyện phạt tiền chỉ cách
đó 10 ngày thôi không? Quốc dân nào mà chấp nhận lối “xin lỗi”
đó của ông?
Tháng 8-2005, Bộ ngoại giao Việt cộng có công bố quyển “Sách Trắng”
để khoe với thế giới rằng: tại Việt Nam, vấn đề tự do ngôn luận,
tự do báo chí hoàn toàn được Nhà nước tôn trọng và bảo vệ cũng
như khuyến khích việc phát huy quyền này.
Điều 2 Sách Trắng ghi: “Việt Nam tôn trọng và bảo đảm các quyền
tự do ngôn luận, tự do báo chí và thông tin của người dân”. Hiến
pháp Việt Nam năm 1992 đã nêu rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn
luận, tự do báo chí...”. Luật báo chí cũng quy định: “Nhà nước
tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo
chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí. Không một tổ chức, cá
nhân được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Báo chí
không bị kiểm duyệt trước khi in, phát sóng”. Luật báo chí còn
qui định: “Công dân được thông tin và phát biểu ý kiến qua báo
chí về tình hình đất nước và thế giới; quyền được tiếp xúc, cung
cấp tin, bài, ảnh và tác phẩm cho báo chí và nhà báo mà không
chịu sự kiểm duyệt của tổ chức, cá nhân nào.... quyền phê bình,
kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí...”
Đây là điều xác minh của Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt
Nam về quyền Tự do ngôn luận tại Việt Nam, được ghi một cách trọn
vẹn trong cuốn sách gọi là “Thành tựu bảo vệ và phát triển quyền
con người tại Việt Nam”. Cuốn sách được ông Lê Văn Bàng Thứ trưởng
Ngoại giao công bố với báo chí vào chiều ngày 18-8-2005.
Nhắc lại điều 2 trong “Sách Trắng” để tố cáo với Quốc dân đồng
bào rằng: ông Thủ tướng Phan Văn Khải đã vi phạm điều 69 của Hiến
pháp 1992 khi ban hành Nghị định 56. Ông ta lại dám phủ nhận những
gì mà Bộ ngoại giao đã công bố với thế giới, vì Nghị định ra đời
và có hiệu lực thì cướp mất quyền thông tin ngôn luận của người
dân mà “Sách Trắng” đã hô hào với thế giới. Hơn thế nữa, việc
nhắc lại điều này cũng để tố cáo trước dư luận Quốc tế rằng: Nghị
định 56 đã vi phạm điều 19 được ghi trong Công Ước Quốc tế về
Quyền dân sự và chính trị. Đồng thời cũng tố cáo trước dư luận
Quốc tế rằng những gì mà Bộ ngoại giao cộng sản Việt Nam công
bố trong “Sách trắng”, hay Nhà nước cộng sản Việt Nam thường tuyên
bố với thế giới về mọi thứ tự do tại Việt Nam đều là dối trá,
bịp bợm cả, chẳng có chi thật đâu.
Xin đưa ra vài nét đại cương của Nghị định để biết lối gian manh
của ông Khải hay bạo quyền Việt cộng cũng thế. Đây là kế sách
cố tìm cách tiêu diệt quyền tự do ngôn luận, bóp chết đời sống
tinh thần của người dân Việt Nam. Nghị định gồm có 5 Chương và
77 Điều. Đặc biệt Chương II có 10 Mục.
Mới đọc Chương I: Những Qui định chung, thì đã thấy ngay việc
bóp chết quyền tự do ngôn luận, cũng như bóp chết đời sống tinh
thần của con người.
Điều 1.2: “Vi phạm hành chánh trong các lĩnh vực văn hoá thông
tin quy định trong Nghị định này bao gồm: Những hành vi vi phạm
quy tắc quản lý của nhà nước trong các hoạt động thông tin báo
chí; hoạt động xuất bản; điện ảnh; các loại hình nghệ thuật biểu
diễn; hoạt động văn hoá và kinh doanh dịch vụ văn hoá công cộng;
mỹ thuật; triển lảm văn hoá, nghệ thuật; nhiếp ảnh; quyền tác
giả tác phẩm văn học; nghệ thuật và quyền liên quan... công bố;
phổ biến tác phẩm ra nước ngoài”.
Qua đoạn 2 của Điều 1 vừa nêu trên, ai cũng thấy rằng tại Việt
Nam, mọi người Dân đều có quyền “tự do ngôn luận theo định hướng
xã hội chủ nghĩa”. Đó là thứ tự do được Nhà nước Việt cộng quản
lý một cách chặt chẽ. Thứ tự do này được qui định rõ ràng từ các
hoạt động thông tin, báo chí, văn học nghệ thuật đến cả quyền
tác giả tác phẩm đều phải được nhà nước quản lý. Tác giả và tác
phẩm mà phải được nhà nước quản lý có nghĩa là nhà nước muốn nhào
nặn cũng như muốn biến khối óc con người trở thành công cụ phục
vụ đảng. Ai viết để ca tụng bác đảng thì mới khỏi bị vi phạm,
tức tác giả đó đã theo đúng nguyên tắc quản lý của nhà nước, không
vi phạm Nghị định 56. Mọi tác giả đều phải trở thành bồi bút của
đảng. Phải chăng đây là cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa mà đảng
cộng sản Việt Nam chủ trương thực hiện bằng việc bắt người Dân
phải “nghe theo đảng, nói theo đài” ?
Chương II, từ Điều 6 đến Điều 63, người viết gọi là Chương trình
bày Nhà nước dùng quyền để áp đặt đời sống tinh thần của người
Dân vào quỹ đạo bóc lột của đảng bằng những vụ phạt tiền. Thật
vậy, gần như toàn bộ chương này đều đề cập đến mọi động tĩnh của
người Dân có liên quan đến Quyền Tự do ngôn luận, liên quan đến
các hoạt động thuộc đời sống tinh thần, trí tuệ của con người.
Tất cả đều bị phạt tiền, mức phạt lên đến 30 triệu đồng, nếu những
động tĩnh đó đi ngoài luồng của nhà nước quản lý. Nghị định dựa
vào bạo lực, với những lý luận mơ hồ, nhằm mục đích qui tội và
phạt tiền người dân như : thông tin mang nội dung độc hại - xuyên
tạc sự thật lịch sử - phủ nhận thành tựu cách mạng - vĩ nhân -
anh hùng dân tộc- xúc phạm uy tín cơ quan - truyền bá tư tưởng
phản động... và bắt người dân phải luôn chịu dưới trướng độc tài
của đảng, tức cơ chế “Xin-Cho” với đủ giấy phép. Sự mơ hồ này
nằm trong các Điều 7.3ab; 7.4; 10.5a; 15.4; 17.1a; 17.2; 17.3;
17.4; 19.3a; 21.3bcd... của Nghị định.
Tóm lại Nghị định 56 là một trong những kế sách của Bắc bộ phủ,
nhắm dùng sức mạnh để đàn áp người dân, làm cho người dân sợ hãi
mà cúi đầu cam chịu cuộc đời an phận, để chúng kéo dài thời gian
đè đầu cỡi cổ nhân dân Việt Nam. Nghị định này nhắm triệt tiêu
phong trào Dân chủ trong Nước đang nở rộ. Tờ báo Tự do Ngôn luận,
một trong những biểu hiện của phong trào ấy, ra đời tại Việt Nam
đến nay đã được 5 số rồi. Hiện được nhiều người thuộc nhiều giới
trong Nước tiếp tay phổ biến, nên tờ báo đã được chuyển đi khắp
mọi miền. Người Dân đã đón nhận tờ báo như phản ảnh lý tưởng tự
do dân chủ mà mọi người đều mơ ước. Chắc chắn người Dân đã có
niềm tin và không còn sợ hãi nữa. Bởi vậy, nhiều công dân khắp
mọi miền đất Nước đã can đảm liên kết với Khối 8406 ngày càng
đông đảo. Trước sự đoàn kết của quần chúng ngày càng lớn mạnh
này, đảng cộng sản hết sức lo sợ, nên tìm mánh khóe để triệt hạ.
Nghị định mà ông Khải ký trước khi bay chức Thủ tướng, mang một
nội dung man rợ trong thời đại hôm nay, thời đại mà tin tức khắp
mọi nơi trên thế giới được chuyển tải qua Siêu Xa lộ Thông tin
một cách rộng rãi và nhanh chóng, thời đại không còn “Bức Màn
Sắt” như trước đây, để chế độ cộng sản bưng bít sự thật được nữa.
Ngày 21-6-2006, Khối 8406 (tức khối công dân Việt Nam tranh đấu
cho Tự do Dân chủ Việt Nam gồm 1,715 nhà tranh đấu khắp mọi miền
đất nước) đã thấy được âm mưu đen tối của tập đoàn cộng sản Việt
Nam trong Nghị định 56, nên đã ra Kháng Thư phản đối văn kiện
lếu láo này. Chúng tôi tin chắc người Việt hải ngoại cũng như
cộng đồng Quốc tế, đã thấy được Sự thật đau thương mà Dân tộc
Việt Nam đang gánh chịu dưới chế độ cộng sản Việt Nam.
Xin thế giới hãy giúp Việt Nam để giải cứu Dân tộc Việt Nam, chứ
không phải giúp để nuôi dưỡng chế độ độc tài cộng sản.
(21.06.2006)
|