Tự Do Ngôn Luận - Số 6 * 01 tháng Bảy, năm 2006

 
 

"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình".
      (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982.
     

Trong số này:

TỰ DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
     IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM


   
Địa chỉ liên lạc:
   binhan2005@gmail.com
   truongsonvn81@gmail.com
     
   Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
     
   hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
  
   Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
     


     

     Thời còn chế độ cộng sản ở nước Nga, anh Ivan chuyên môn đến xưởng trễ năm mười phút. Một hôm, công an KGB bắt anh bỏ tù vì tội “chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa.” Vì mỗi ngày anh đã chiếm đoạt mất mươi phút của giai cấp vô sản toàn thế giới - thời giờ làm việc cũng kể như một thứ tài sản, thuộc quyền quản lý của đảng và nhà nước đại biểu cho giai cấp vô sản quốc tế. Con anh ta là Lev Ivano-vich cũng làm cùng xí nghiệp thấy gương bố bị tù, sợ quá, bèn đi làm sớm 5 phút mỗi ngày cho chắc ăn. Nhưng một bữa công an bắt giam Lev vì tội làm gián điệp cho CIA. Nếu không phải gián điệp thì ai đến xưởng sớm ngồi ngó lên cái trần nhà đen dầu hắc ín làm cái gì? Alexei là em của Lev, ngày nào cũng đi làm đúng giờ không sai một giây. Cho tới khi KGB mời anh lên trụ sở làm việc rồi tống giam, vì anh không thể giải thích tại sao cái đồng hồ của anh lại chạy đúng giờ. Chắc chắn phải là đồng hồ ngoại quốc!
      Câu chuyện cười trên đây chỉ muốn nói trong chế độ cộng sản, mọi người có thể bị bắt về bất cứ tội gì, bất cứ lúc nào. Ðảng là vua, vua bảo KGB đi bắt ai là người đó có tội, không tội này cũng tội khác. Như một viên công an trong Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn hỏi: “Nếu anh không có tội thì tại sao anh lại bị bắt?” Hỏi thế thì hết đường cãi! Cũng giống một viên quan đời Hán Vũ Ðế mà Tư Mã Thiên nhắc đến trong Sử Ký, thiên “Khốc Lại.” Có người hỏi Ðỗ Chu: “Ông thay mặt nhà vua coi về hình pháp, tại sao không dựa trên pháp luật để xét xử mà lại chỉ chìu theo ý vua?” Ðỗ Chu trả lời: “Luật lệ ở đâu mà ra? Chẳng phải do nhà vua mà ra hay sao?”
      Khốc Lại ở đâu mà ra? Vì ông vua nắm toàn quyền sinh sát. Ðảng Cộng Sản đúng là một ông hoàng đế chuyên chế. Ðảng làm ra pháp luật, thi hành luật lệ, chính sách, phán xử người dân theo luật lệ của đảng. Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp đều do đảng kiểm soát, quyền hành còn lớn hơn các ông vua ngày xưa nữa. Vì dưới thời quân chủ ông vua cũng chỉ “làm vua” thôi; trong xã hội người ta vẫn có những sinh hoạt mà nhà vua không kiểm soát. Thí dụ ai muốn thờ phượng cúng bái, mở hội, làm đình chùa đều được tự do, các ông thầy đồ tha hồ dạy học, những người muốn họp nhau hát đúm, hát quan họ cũng “thoải mái vô tư” không cần học tập những nghị quyết của cái đại hội khỉ khô nào cả. Các ông vua đời xưa có lúc còn lo bị các quan ngự sử đàn hạch chứ đảng Cộng Sản bây giờ thì không ai dám đụng tới. Thời Tư Mã Thiên chỉ có “quan lại tàn khốc.” Thời nay cả bầu không khí người ta thở hàng ngày cũng tàn khốc.
      Thử tưởng tượng có cái xứ sở nào mà luật lệ bắt người dân muốn tụ họp với nhau từ 5 người trở lên là phải xin phép trước không? Luật bắt dân chúng phải cho biết mục đích việc họp mặt, phải theo đúng cái mục đích mà nhà nước cho phép, phải đăng ký tên người, phải khai báo họp mặt từ giờ nào tới giờ nào. Họp nhau ở bất cứ nơi nào, “vỉa hè, trên lòng đường, ở quảng trường, cơ sở kinh tế, văn hóa, nơi sinh hoạt cộng đồng,” vân vân, nếu không có phép, không làm đúng là bị phạt! Bây giờ có 5 anh em công nhân muốn ngồi đánh cờ, hút thuốc, uống trà mạn với nhau ở trong nhà ăn của cơ xưởng, không nắm tờ giấy phép trong tay là có tội! Nếu được phép ngồi tán gẫu về trận Brazil đấu với Nhật trong cúp Bóng đá Thế Giới, mà có lúc quên mất mục đích đã đăng ký, lỡ miệng bàn sang chuyện quán bia ôm nào tươi mát nhất thủ đô; nếu cao hứng lại lỡ ngồi lâu quá 10p ngoài thời gian đăng ký, thế là vi phạm luật pháp rồi!
      Có những người bênh vực chế độ cộng sản, bảo rằng đảng Cộng Sản có lý; vì tất nhiên phải có luật lệ quy định việc tụ họp ở nơi công cộng, chứ nếu không thì bọn thanh niên nó họp nhau tổ chức đua xe gắn máy trên đường phố nguy hiểm lắm! Nghĩa là nếu có những bọn họp nhau làm bậy thì phải làm ra luật ngăn cản không cho mọi người hội họp nếu không nộp đơn trước! Bây giờ có những bọn ăn cắp tiền viện trợ đem mấy triệu đô la đi đánh cá độ, hồ sơ chứa đầy trong máy vi tính; sao không làm cái luật cấm cá độ nếu không xin phép, cấm dùng máy vi tính vào những việc chưa đăng ký, cấm không cho ai viện trợ đô la luôn cho rồi?
      Có người muốn bênh vực chế độ cộng sản, nói rằng luật lệ nghiêm khắc vậy nhưng nhà nước lúc nào cũng thương dân, nhà nước sẽ chỉ bắt những bọn “phản động” chứ không làm khó dễ người dân hiền lành cúi đầu khuất phục chịu nhục đâu. Nhưng đó chính là cái mẹo treo dây thòng lọng của nhà nước. Họ làm ra những thứ luật lệ treo trên đầu người dân, thòng sợi dây thừng sẵn vào cổ dân. Nếu thằng dân chỉ lo họp nhau ăn, uống, chơi bời hút xách, chửi bới suông cho hả rồi về nhà đi ngủ, thì dù có làm sai luật cũng được nhà nước ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác. Còn những người dân nào từng có lúc bất đồng ý kiến với đảng và nhà nước thì hễ 5 người gặp nhau ở một chỗ, dù ở trên vỉa hè, trong lòng đường, trong sân banh, trong đình, chùa, vân vân, là sợi dây thòng lọng sẽ siết lại ngay!
      Ðó là một chính sách được thực hiện từ thời Stalin, Mao Trạch Ðông, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Pol Pot. Chính sách của họ là tạo ra một tình trạng mà người dân nào cũng có thể bị buộc tội. Sinh ra ở đời đã là phạm tội. Còn thở không khí được tức là có thể đã phạm tội. Ai cũng cảm thấy trên cổ mình có sẵn sợi dây thòng lọng, bất cứ lúc nào đảng và nhà nước cũng có thể thắt lại, kéo lên được! Muốn sống là phải biết sợ, phải ý thức tình trạng lúc nào mình cũng có thể bị kết tội, như nhà văn Ng. Tuân đã thú nhận.
      Thí dụ bây giờ có 5 phụ huynh học sinh tình cờ đến trường tiểu học cùng một lúc, cùng van xin cho con mình được đóng học phí bằng năm ngoái, đợi tới ngày mùa bán được thóc sẽ xin nộp nốt số tiền học mới tăng lên. Như thế là có tội rồi, vì không ai xin phép trước việc có mặt trên 5 người một lúc cả! Nếu bây giờ có 5 công nhân cùng tới trước ông chủ Ð. Loan hay Hàn Quốc yêu cầu mỗi ngày được phép dùng nhà vệ sinh 5 lần thay vì chỉ có 3 lần; trong lúc đứng đợi trước văn phòng chỉ hỏi nhau về chuyện đó một câu thôi, là có thể bị bắt rồi! Ðúng luật là phải xin đăng ký với hội đồng nhân dân trước, có giấy phép rồi mới được nói chuyện với nhau!
      Làm sao cho tất cả mọi người dân luôn luôn lo sợ mình bị bắt, bị phạt, là một chính sách khủng bố dã man, bất nhân, tàn bạo, còn tệ hại hơn cả đời Tần Thủy Hoàng! Ðó cũng là một chủ trương trước sau như một của các chế độ cộng sản khắp thế giới! Nhưng các chế độ cộng sản như vậy đã tan rã ở Nga và Ðông Âu từ mười mấy năm nay rồi. Chỉ ở những bộ lạc man dã mới còn thứ chế độ như vậy! Nếu người ngoại quốc họ biết ở nước Việt Nam bây giờ vẫn còn những thứ luật lệ cấm tụ họp trên 5 người như thế này thì họ sẽ phải hỏi: Tại sao một chế độ quái đản như thế mà vẫn ngồi trên đầu trên cổ hàng triệu con người trong thế giới ngày nay? Nước Việt Nam là cái thứ nước gì? Dân tộc Việt Nam là cái giống dân gì vậy? Chỉ những người muốn bóc lột sức lao động của người công nhân Việt, muốn đi du lịch ăn chơi ở một nơi có đám dân dễ bảo, hoặc đi tìm gái đẹp rẻ tiền, thì mới ủng hộ thứ chế độ hà khắc như thế.
      Nhưng cái luật cấm 5 người còn là nhẹ. Một thứ luật lệ dã man hơn nữa là cái nghị định số 56 vừa phát hành đầu Tháng Sáu này. Gọi là luật về văn hóa thông tin, cái nghị định dài mấy chục ngàn chữ này cấm đủ thứ, từ sao chụp photocopy cho tới sử dụng máy in nếu không theo đúng các luật lệ của nhà nước. Mà luật lệ của nhà nước thì cũng giống như luật của vua, vua nói sao thì đó là luật. Ðó là một sợi dây thòng lọng tròng quanh cổ tất cả mọi người VN biết đọc biết viết!
      Có thứ luật xuất bản nào mà phạt người ta nếu “xuất bản phẩm có nội dung sai sự thật”? Chẳng hạn nếu có sách viết rằng nước Việt Nam có 80 triệu người, nhưng kiểm tra dân số thấy có 83,113,288 người, thì có phạm luật “sai sự thật” hay không? Nếu có người in lại một cuốn sách về anh hùng Lê Văn Tám bây giờ thì sao? Ngày xưa đảng bảo ông ấy là anh hùng, bây giờ các sử gia thú nhận đó là một nhân vật do trí tưởng tượng bịa đặt ra để tuyên truyền. Như vậy có bị phạt hay không? Nếu có ai làm photocopy cuốn sách của Trần Dân Tiên hoặc T Lan viết về Hồ Chí Minh, cứ giả bộ người viết không phải là Hồ Chí Minh, mà bây giờ ai cũng biết cả hai tác giả và nhân vật chỉ là một người; như vậy có bị tội vì viết sai sự thật hay không?
      Ðiều kinh khủng là cái nghị định 56 này nó viết những câu mơ hồ khiến cho không người nào biết có những thứ gì bị cấm nữa! Nghi định cấm “xuất bản phẩm có nội dung tiết lộ bí mật... kinh tế” chẳng hạn. Nếu có sách viết về ngân sách làm đường sá, về số sản xuất thủy điện, về lương chết đói của người lao động, như vậy có bị tội hay không? Tội hay không tội, hoàn toàn do “nhà vua” quyết định! Không những người xuất bản có tội, mà các nhà in thấy các xuất bản phẩm có nội dung trái luật mà “không báo cáo ngay với cơ quan quản lý nhà nước về xuất bản” cũng bị tội nữa! Nghĩa là tất cả các nhà in phải tự đặt ra bộ phận kiểm duyệt, nếu không thì lúc nào cũng thấy mình đang phạm tội! Ðúng chính sách của đảng CS, là biến tất cả mọi người dân thành kẻ phạm tội! Ðể cho đảng dễ cai trị! Thời thực dân Pháp cai trị nước ta, những nhà cách mạng như Ng. An Ninh, Ng. Thế Truyền, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm còn được làm báo công khai chỉ trích chế độ thực dân. Những bài diễn văn của P.C. Trinh, thơ văn của P.Bội Châu còn được in ra để phổ biến khắp nước. Nếu như lúc đó mà ông Nông Ðức Mạnh làm toàn quyền Ðông Dương thì không bao giờ họ được tự do như vậy!
      Trong lịch sử nước ta chưa có một thời nào mà chính quyền có chính sách khốc liệt đối với người dân bị trị như bây giờ! Người Việt Nam có hèn hay không? Chúng ta có cảm thấy cùng chia sẻ một nỗi nhục hay không?
      22-06-2006