|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng
truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN
VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
www.tudodanchuvietnam.net
Trong trang mạng thứ 2 và 3 trên đây, Quý vị có thể
tìm thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Nhìn
vào tình trạng Việt Nam hiện nay : một trong những quốc gia nghèo
đói nhất thế giới, một trong những quốc gia tham nhũng, bất công
nhất thế giới, tình trạng giáo dục xuống cấp, luân lý suy đồi,
đạo đức băng hoại, nhiều người nghĩ rằng Việt Nam cần phải có
một cuộc cách mạng. Điều này, nếu là những người còn có lòng với
đất nước và dân tộc, thì không ai chối cãi. Nhưng, rút tỉa kinh
nghiệm từ những cuộc cách mạng lớn trên thế giới và những cuộc
cách mạng dân chủ gần đây, chúng ta tự đặt câu hỏi : Cách mạng
Việt Nam sẽ diễn ra như thế nào trong tương lai ? Đó là một cuộc
cách mạng bạo động đổ máu hay là cách mạng nhung ? Giai tầng nào
sẽ lãnh đạo cuộc cách mạng này ? Cuộc cách mạng này dựa trên nền
tảng, nguyên tắc căn bản nào ?
I) Rút tỉa kinh nghiệm từ quá khứ qua những cuộc cách mạng lớn
trên thế giới và những cuộc cách mạng dân chủ gần đây
1- Những cuộc cách mạng dân chủ gần đây tại Liên Sô, Đông Âu,
tại Phi luật Tân và Nam Dương vào những năm cuối thập niên 80,
đầu thập niên 90.
Trong khuôn khổ bài này, tôi chỉ nêu lên những nét chính và sẽ
có dịp trở lại với chi tiết trong một bài khác, vì nó gần với
chúng ta và quan trọng, đánh dấu chiều hướng tiến bộ của văn minh
nhân loại là đi đến dân chủ, tất cả mọi chế độ độc tài tả cũng
như hữu đều phải nhường bước cho dân chủ.
- Cách mạng dân chủ ở Liên Sô : Trong cuộc cách mạng này không
ai chối cãi vai trò quan trọng của những người cựu đảng viên đảng
cộng sản như Gorbatchev, Tổng Bí thư Đảng cộng sản, người đã dám
can đảm nói : «Tôi đã bỏ hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng
cộng sản ; nhưng ngày hôm nay, tôi phải đau buồn mà nói rằng cộng
sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo», như Boris Eltsine, Ủy viên
Bộ Chính trị mà dám xé thẻ đảng. Tất nhiên trong đó vai trò của
giới trí thức cũng không kém phần quan trọng như nhà bác học Sakharov,
cha đẻ của bom nguyên tử Nga, 3 lần được huy chương Lénine, nhưng
cũng can đảm từ bỏ mọi đặc ân, đặc lợi, để nói lên sự thật, mặc
dầu bị cầm tù.
- Cách mạng Ba Lan : Trong cuộc cách mạng này, vai trò quan trọng
là ở tôn giáo, nhất là Giáo Hoàng Jean-Paul II. Vào năm 1978,
khi vừa mới nhậm chức Giáo Hoàng, Ngài trở về thăm quê mình đang
đắm chìm trong chế độ độc tài cộng sản. Ngài đã tuyên bố với dân
Ba Lan : «Đừng sợ sệt ! Hãy hy vọng !» Tất nhiên trong khuôn khổ
một nước độc tài, Ngài không thể nói nhiều ; nhưng chúng ta phải
hiểu «Đừng sợ sệt» ở đây là đừng sợ sệt bạo quyền, hãy can đảm
đứng lên để đấu tranh cho quyền sống, cho những quyền căn bản
của mình. Và chỉ có làm như vậy, thì mới hy vọng có ngày mai tốt
đẹp hơn.
- Cách mạng Nhung Tiệp Khắc : Trong cuộc cách mạng này, vai trò
trí thức nhất là nhóm Hiến chương 77, cầm đầu bởi nhà bi hài kịch
Vaclav Havel giữ vai trò quan trọng.
- Cách mạng dân chủ lật đổ 2 nhà độc tài Marcos và Suharto ở Phi
luật Tân và Nam Dương : Trong 2 cuộc cách mạng này, phe đối lập
-vì 2 chế độ độc tài này không phải là chế độ độc tài toàn diện
cộng sản- giữ vai trò quan trọng, trong đó phải kể đến giới trí
thức và sinh viên, nhất là các giáo sư. Đặc biệt cuộc cách mạng
dân chủ Phi Luật Tân có sự hỗ trợ của tôn giáo.
2- Ba cuộc cách mạng lớn trên thế giới : Nhìn vào lịch sử thế
giới, chúng ta thấy có 3 cuộc cách mạng lớn : Cách mạng Hoa Kỳ
1776, Cách mạng Pháp 1789 và cái gọi là Cách mạng Cộng sản 1917.
- Cách mạng Hoa Kỳ 1776 :
Cuộc cách mạng này bắt nguồn từ những cuộc phản đối sưu cao, thuế
nặng, lúc đầu mang hình thức phản đối hợp pháp, sau đó mang hình
thức bạo động, như vụ thảm sát ở Boston năm 1770. Họp Đại hội
ở Philadephie năm 1774, theo đề nghị của Benjamin Franklin, người
có công trong việc soạn thảo hiến pháp Hoa Kỳ, các đại diện của
những dân tộc thuộc địa đã soạn thảo ra một bản Tuyên Ngôn về
vấn đề thuế má. Sau một vài thắng lợi của những người chống lại
chế độ thuộc địa ở Massachussettes, họ soạn thảo bản Tuyên Ngôn
Độc Lập, mà người chính là Thomas Jefferson, được công bố vào
ngày 4-7-1776. Những người nổi dậy, qua sự giúp đỡ của Pháp với
đoàn quân chính thức dưới sự chỉ huy của tướng Rochambeau, và
với đoàn quân tự nguyện của tướng Lafayette, đã thắng quân đội
Anh ở Yorktown vào năm 1781. Hai năm sau, qua hiệp ước Versailles,
nước Anh công nhận Hoa Kỳ độc lập. Đại Hội Philadelphie soạn thảo
Hiến Pháp Hoa Kỳ, được công bố vào ngày 17-7-1787, mà người tổng
thống đầu tiên là G. Washington, nhậm chức vào năm 1789.
Cách mạng Hoa Kỳ bắt đầu từ những đòi hỏi đơn giản và thiết thực
của người dân, không có tham vọng cao như cuộc cách mạng Pháp,
không được hướng dẫn bởi một ý thức hệ như cuộc cách mạng Nga,
được lãnh đạo bởi những chính trị gia tài tử, chứ không phải người
chuyên nghiệp cách mạng và bởi một đảng như của Nga và một tổ
chức như tổ chức Tam Điểm của Pháp. Nhưng cho tới ngày hôm nay,
cuộc cách mạng Hoa Kỳ là cuộc cách mạng thành công nhất trong
3 cuộc cách mạng. Nó đã mang lại độc lập cho Hoa Kỳ và tạo dựng
được mô hình tổ chức nhân xã dân chủ, tự do, được coi là mẫu mực
và thành công nhất hiện nay.
- Cách mạng Pháp 1789 :
Người ta có thể nói một trong những nguyên nhân sâu xa của cuộc
cách mạng này là những tư tưởng dân chủ, tiến bộ của những nhà
tư tưởng như J.-J. Rousseau (1718-1778), Montesquieu (1689-1755),
Voltaire (1694-1778), Diderot (1718-1784), và những người làm
ra quyển Tự điển Bách Khoa. Thêm vào đó là vụ mất mùa mà phần
lớn dân Pháp, 80 đến 85% dân số, là nạn nhân. Cộng thêm là việc
đầu tư vào những hãng xưởng bị đình trệ vì thiếu tiền, gây ra
thất nghiệp. Dân chúng nghèo đói, nổi lên chống đặc quyền, đặc
lợi của giai cấp quí tộc và tăng lữ cao cấp. Một trong những nguyên
nhân gần của cuộc cách mạng này là hội Tam Điểm (Franc-Maçon),
vì phần lớn những người chủ trương và lãnh đạo cách mạng là người
trong hội này, mà người chủ tịch không ai khác là công tước Orléans,
em ruột của vua đương thời Louis XVI. Ý muốn của công tước là
đi đến một chế độ quân chủ lập hiến cộng hòa, lấy mô hình của
nước Anh và Hoa Kỳ làm tiêu chuẩn. Những người quan trọng của
cách mạng phải kể tướng Lafayette, cánh tay mặt của công tước,
rồi sau tới Marat, Grouchy, Talleyrand, Condorcet, Danton.
Cuộc cách mạng Pháp là một cuộc cách mạng bột phát từ dân, được
hướng dẫn từ xa bởi những tư tưởng dân chủ, trên thực tế thì được
hướng dẫn bởi những nhà trí thức và ngay cả quí tộc yêu nước,
thấy rõ tình trạng bế tắc của đất nước, thấy rõ trào lưu tiến
bộ của dân chủ, nên đã cùng dân làm cách mạng ; nó có một số tư
tưởng hướng dẫn, nhưng nó không phải là ý thức hệ như cuộc cách
mạng Nga, nó có sự lãnh đạo của hội Tam Điểm, nhưng đây chỉ là
một hội văn hóa, triết học, chứ không phải là một đảng chính trị
như đảng của Lénine. Đặc biệt cuộc cách mạng Pháp không có sự
giúp đỡ của ngoại quốc như cuộc cách mạng của Hoa Kỳ có sự giúp
đỡ của Pháp, và cuộc cách mạng Nga 1917 có sự giúp đỡ của Đức.
Cách mạng Pháp có điểm tốt là nói lên được những quyền căn bản
của con người và của các dân tộc, như bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền
và Dân Quyền ngày 26-8-1789, được coi như Lời Mở đầu của Hiến
Pháp 1791, bản này đã ảnh hưởng rất nhiều đến những nhà soạn thảo
bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân quyền, được Đại Hội Đồng Liên Hiệp
Quốc chấp nhận vào ngày 10-12-1948.
Nhưng cuộc cách mạng này cũng có những điểm xấu là quá kéo dài,
giết quá nhiều người, lâm vào cảnh cách mạng ăn thịt con, như
giết Condorcet, một nhà quí tộc, triết gia, toán học và chính
trị gia, thư ký của Hàn Lâm Viện Khoa học Pháp, có tư tưởng dân
chủ, tiến bộ, theo cách mạng lúc ban đầu ; nhưng sau đó chính
cách mạng bỏ tù, định đưa ra máy chém, nên ông đã uống thuộc độc
tự tử trong tù. Chính trong tù ông đã viết quyển sách Bảng Sơ
lược về những tiến bộ của trí tuệ con người (Esquisse d’un tableau
des progrès de l’esprit humain), theo đó, ông cho rằng một nền
giáo dục tốt phải dựa trên những nguyên tắc căn bản như nhân bản,
hướng thượng, khoa học, tiến bộ và đại chúng, đó là nền tảng giúp
cho một dân tộc phát triển, tiến bộ và công bằng. Tư tưởng này
đã ảnh hưởng rất mạnh đến Thomas Jefferson, người xây dựng nền
tảng giáo dục chính cho Hoa Kỳ. Jefferson và Condorcet là 2 người
bạn thân với nhau. Ngày hôm nay chúng ta có thể nói là những nguyên
tắc mà Condorcet đề ra cho giáo dục, không những được Jefferson
thực hiện, mà nền giáo dục ở những nước tân tiến hiện tại vẫn
áp dụng. Theo Condorcet, công bằng đầu tiên là bắt đầu bằng công
bằng giáo dục và giới trẻ, vì vậy ông chủ trương giáo dục đại
chúng; giáo dục là động lực chính của phát triển đất nước.
Cách mạng Pháp còn giết Lavoisier, được coi như một trong những
cha đẻ của nền hóa học hiện đại, chính ông đã phân tích nước ra
làm Hydrogène và Oxygène. Khi Lavoisier bị chém, có người than
khóc ông : «Chỉ cần 3 giây đủ làm đầu Lavoisier rơi xuống đất;
nhưng để có bộ óc như Lavoisier, thì nước Pháp phải cần đến cả
300 năm. »
- Cuộc cách mạng Nga 1917 :
Nhiều người cho rằng đây là một cuộc cách mạng từ dân nổi lên
và đã lật đổ Nga Hoàng. Nhưng không phải vậy, trước đó đã có việc
Nga Hoàng thoái vị cho công tước Georges Lvov, rồi sau đó có cuộc
đảo chính Georges Lvov do đảng dân Chủ Xã Hội Nga lên nắm quyền.
Một trong những lầm lẫn lớn nhất của Kérenski, người cầm đầu chính
quyền Nga lúc đó là vẫn chủ trương tiếp tục chiến tranh và cho
phép những người cộng sản hoạt động lại. Lénine bắt lấy cơ hội,
tuyên bố : «Hòa bình bằng bất cứ giá nào, hòa bình và bánh mì
cho dân». Lúc đó là lúc cuối của Đệ Nhất thế Chiến, đế quốc Đức
không thể đương đầu cùng một lúc hai mặt trận to lớn, phía đông
bắc với Nga, phía tây nam với Pháp, muốn dồn lực vào mặt trận
chính phía tây nam, nên đã chở Lénine và một số bạn trong đó có
cả tình báo Đức biết nói tiếng Nga, từ Thụy Sỹ về tới Pétrograde
ngày 17-4-1917, và giúp Lénine về đủ mọi phương diện nhất là tiền
bạc để cướp chính quyền. Với tiền bạc này, Lénine đã đưa cho Trotski
để tổ chức Ủy ban Cách mạng quân sự (Comité révolutionnaire et
militaire). Đêm ngày 7-11-1917, những người cộng sản, dưới sự
hướng dẫn của Ủy Ban Cách Mạng Quân sự, đứng đầu là Trotski, đã
nổi lên cướp các công sở, trước sự lãnh đạm và thờ ơ của dân,
quân đội đã oanh tạc Lâu đài Mùa Đông (Palais d’Hiver). Vào 8giờ
40, chính quyền Kérenski bỏ trốn. Hội Đồng Ủy Viên Nhân Dân được
thành lập với chủ tịch : Lénine, Ủy viên Ngoại giao : Trotski,
Ủy viên Dân tộc Thiểu số : Staline. Cuộc cách mạng này có phải
là cuộc cách mạng đổ máu và do công nhân và dân chúng tham gia
hay không ? Hoàn toàn không. Chính Trotski trong những bài viết
của mình nói rõ : «Sau một đêm ngủ, người dân Nga bừng mắt dậy
và đã thấy đất nước thay đổi. Cuộc thay đổi chỉ có 7 người chết
và gần 50 người bị thương».
Trong 3 cuộc cách mạng lớn và nhiều người biết ở trên thế giới,
cuộc cách mạng thành công nhất là cuộc cách mạng Hoa Kỳ, cuộc
cách mạng nửa thành công, nửa thất bại là cuộc cách mạng Pháp,
cuộc cách mạng thất bại và mang nhiều hậu quả tai hại cho tới
ngày hôm nay là cuộc cách mạng cộng sản Nga 1917.
Nó thất bại và tai hại, vì nó là cuộc «cách mạng đẻ non, sớm muộn
sẽ sẩy thai», là cuộc cách mạng thừa, không cần thiết.
a) Cách mạng cộng sản, «cách mạng đẻ non, sớm muộn sẽ sẩy thai»,
Đây không phải lời ai nói, mà chính lời những người bạn của Lénine
ở trong Đệ Nhị Quốc Tế. Thật vậy, nếu chúng ta lấy con mắt của
lý thuyết Marx để nhìn, thì cuộc cách mạng Nga chưa đủ điều kiện
cơ sở vật chất. Hạ tầng cơ sở của Nga chưa phát triển đến mức
độ để có thể làm cách mạng cộng sản, vì nước Nga lúc đó phần lớn
còn là nông nghiệp, kỹ nghệ mới bắt đầu phát triển, và theo Marx,
chỉ có ở những nước kỹ nghệ phát triển mới có giai cấp vô sản,
đội quân tiền phong của cách mạng cộng sản. Chính vì vậy, theo
quan niệm duy vật sử quan của Marx, nếu hạ tầng cơ sở chưa phát
triển đến mức độ có thể làm cách mạng cộng sản, mà cứ làm, thì
cuộc cách mạng này là cuộc cách mạng để non, sớm muộn sẽ sẩy thai
đi đến chỗ chết. Đây cũng là một trong những lý do chính đã đưa
đến sự sụp đổ của những chế độ cộng sản Nga Sô, Đông Âu và sẽ
đưa đến sự sụp đổ của những chế độ cộng sản còn lại.
b) Cách mạng cộng sản là một cuộc cách mạng thừa, không cần thiết.
Như trên đã nói, Lénine được Bộ Tham mưu Đức đưa từ Thụy Sỹ về,
giúp đỡ làm cuộc đảo chính, thế rồi với tuyên truyền cộng sản,
trình bày cuộc đảo chính này như một cuộc cách mạng, với sự tham
dự của dân chúng và thợ thuyền, nhưng trên thực tế, dân chúng
lãnh đạm và Lénine cùng một số người mạo nhận là đại diện giai
cấp công nhân. Hơn thế nữa, cuộc đảo chính này đã lật đổ chính
quyền do đảng Dân Chủ Xã Hội bởi Kérenski cầm đầu chứ không phải
lật đổ Nga Hoàng như nhiều người lầm tưởng qua tuyên truyền cộng
sản. Nga Hoàng đã thoái vị do một cuộc cách mạng thực hiện bởi
đảng Dân Chủ Xã Hội trước đó vào tháng 2-1917, đã có một Quốc
Hội Lập Hiến do dân bầu một cách dân chủ. Nhưng khi đảo chính
thành công, Lénine đã giải tán quốc hội này, vì những người của
Lénine thuộc thành phần thiểu số. Điều này chứng tỏ cuộc gọi là
cách mạng mà Lénine làm chỉ là thừa, không cần thiết.
Đó là đối với cuộc cách mạng Nga, còn đối với những cái gọi là
cuộc cách mạng còn lại, như ở Tàu, ở Việt Nam, ở Đông Âu, thì
«đẻ non», thừa và không cần thiết hơn nữa, vì ở Tàu và Việt Nam,
trình độ phát triển kinh tế còn lạc hậu hơn Nga, và trước đó ở
Tàu thì đã có cuộc Cách mạng Tân Hợi 1911 do Tôn Dật Tiên làm
với Trung Hoa Quốc Dân đảng dựa trên 3 nguyên tắc : Dân tộc độc
lập, Dân quyền tự do, Dân sinh hạnh phúc. Ở Việt Nam, thì người
Nhật đã trao trả độc lập cho Bảo Đại và chính quyền Trần trọng
Kim. Tại Đông Âu, thì những cuộc gọi là cách mạng cộng sản được
diễn ra dưới gót giày quân chiếm đóng Liên Sô sau Đệ Nhị Thế Chiến.
Vì tính chất «đẻ non», thừa, không cần thiết, nên tất cà những
chế độ cộng sản được dựng lên như là một tế bào ngoại chủng, được
cấy vào xã hội đó do những cuộc cướp chính quyền của những đảng
cộng sản, tế bào này đã tàn hại tất cả những tế bào khác, làm
cho những tế bào này đối kháng, chống đối lẫn nhau, qua quan niệm
đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử của Marx, đưa đến chỗ phá
hủy mọi liên hệ truyền thống giữa con người và con người, làm
tiêu tán tất cả những văn hóa cổ truyền. Tế bào ngoại chủng này,
được thể hiện dưới đảng cộng sản, lấy lý thuyết của Marx làm kim
chỉ nam, đã trở thành một con ký sinh trùng, không những phá hoại
văn hóa cổ truyền, mà còn hút máu mủ của dân.
Viết đến đây tôi lại nhớ đến :
- Câu nói của tướng Tưởng Giới Thạch : «Nhật như là bệnh ngoài
da, cộng sản như là bệnh trong xương tủy». Người ta nhớ vào năm
1923, Tưởng Giới Thạnh được Tôn Dật Tiên gửi sang Liên Sô học,
theo nguyên tắc thì phải ở bên đó lâu để học ; nhưng họ Tưởng
chỉ ở một thời gian ngắn, rồi về. Người ta hỏi tại sao, thì ông
trả lời ông không có gì để học ở bên đó. Sau đó ông nói tiếp :
«Một con người không có xương sống thì không thể nào đứng dậy
được, suốt đòi chỉ bò. Cộng sản chủ trương diệt giai tầng trí
thức và trung lưu, xương sống của một xã hội. Xã hội này không
đứng lên được». Chính vì vậy mà trong thời gian Chiến tranh Trung-
Nhật, ông đôi khi chú tâm đến diệt cộng sản hơn diệt Nhật, nhiều
người trách ông, ông đã nói câu trên để trả lời.
- Nhớ đến khẩu hiệu của đảng Cộng sản Việt Nam lúc đầu : «Trí
phú hào, đào tận gốc, trốc tận rễ», và câu nói của Boris Eltsine
: «Vào đầu thế kỷ 20, nước Nga đang ở cùng một con tàu với thế
giới, không phài là đầu tàu ; nhưng cũng ở những toa hạng nhất
; thế rồi, nước Nga tự tách khỏi đoàn tàu, nghĩ rằng mình có thể
có một phương thức phát triển riêng biệt và mau lẹ ; không dè
bị dẫm chân tại chỗ, trong khi đoàn tàu thế giới vẫn tiến. Nước
Nga hiện nay bị chậm tiến cả hàng nửa thế kỷ so với những nước
ngang đồng với mình vào đầu thế kỷ, nếu không muốn nói là cả trăm
năm». Tôi còn nghĩ thêm đến cách mạng Hồng Vệ Binh ở Tàu, chủ
trương giết trí thức, nói như Mao trạch Đông, «Trí thức không
bằng cục phân», phá hủy mọi vết tích văn hóa cổ truyền. Thật là
một điều không may cho ba nước Nga, Tàu, Việt Nam và những nước
cộng sản khác, khi bị cách mạng cộng sản 1917 xâm nhập.
Đọc đến đây, có người tự hỏi cách mạng là xấu như vậy, sao chính
tác giả bài này lại chủ trương hiện nay phải có cách mạng ở Việt
Nam như trong những bài trước đây «Cách mạng hay cải cách», «Cách
mạng tiếp nối và khai dòng». Thực ra cách mạng tự nó không xấu
và cũng không tốt, nó không phải là cứu cánh, mà chỉ là phương
tiện ; nó cần hay không cần, tốt hay xấu là tùy theo hoàn cảnh
của quốc gia đó. Nó như một liều thuốc mạnh, cần thiết và tốt
cho một người bị bệnh nặng. Cách mạng chỉ cần thiết khi tiến triển
của một xã hội bị bế tắc, bị bệnh nặng.
Vấn đề ở đây đối với Việt Nam, câu hỏi được đặt ra là tình trạng
Việt Nam hiện nay thế nào. Có phải bị bế tắc và đang bị bệnh nặng
dưới chế độ cộng sản hay không ? Câu trả lời của tôi là có, vì
vậy tôi chủ trương phải có cách mạng ở Việt Nam.
Không cần đi vào sâu, chúng ta chỉ nhìn qua : Việt nam hiện nay
là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới, sản lượng tính
theo đầu người hàng năm là 500$, trong khi đó để thoát khỏi nạn
nghèo đói là phải trên 1.000$ ; để bắt kịp Thái Lan với sản lượng
2.000$, phải mất 33 năm ; bắt kịp Đài loan với sản lượng 20.000$,
phải mất gần 200 năm ; bắt kịp Nam Hàn với sản lương 12 000$,
phải mất cả 150 năm. Mặc dầu những nước này trước 1975 là ngang
hàng hay kém miền Nam Việt Nam. Không những kinh tế tụt hậu, mà
giáo dục suy đồi, kỷ cương băng hoại. Việt Nam là một trong những
nước tham nhũng, bất công nhất thế giới. Trong khi người dân không
có 1 đôla một ngày để sống, thì con ông cháu cha, các ông lớn
tiêu tiền vứt qua cửa sổ, đánh những canh bạc cả 2 triệu đôla,
như vụ PMU 18 mà dân ai cũng biết. Con ký sinh trùng là đảng cộng
sản Việt Nam đã thâm nhập vào cơ thể dân tộc qua bạo lực, cướp
chính quyền, nắm giữ guồng máy quốc gia, không có sự đồng thuận
của dân, vì không qua một cuộc bầu cử dân chủ nào, hút máu mủ
của dân, càng ngày càng giàu có, to lớn, dùng bất cứ phương tiện
gì để duy trì quyền hành ; trong khi đó thì toàn dân cơ cực. Cảnh
những em bé vị thành niên phải bán thân nuôi miệng ở Căm Bốt,
cảnh những chị em phụ nữ, vì nghèo đói phải xuất cảng lao động,
lấy chồng ngoại quốc, rồi bị hành hạ, chỉ cần bằng đó cũng đủ
nói lên xã hội Việt Nam hiện nay là một xã hội bệnh hoạn, cần
phải có một cuộc cách mạng để loại bỏ con ký sinh trùng cộng sản
đang hoành hành cơ thể dân tộc Việt Nam.
II) Cuộc cách mạng tương lai V. Nam dựa trên nền tảng nào (1)
Cuộc cách mạng tương lai Việt Nam phải dựa trên căn bản văn hóa
tốt đẹp cổ truyền, nhưng được canh tân hóa, đồng thời phải biết
thâu nhận những tinh hoa thập phương. Đó là một cuộc cách mạng
phục hưng văn hóa, bắt kịp văn minh :
Phục hưng, vì cộng sản với nền tảng là lý thuyết Mác Lê đã phá
hủy văn hóa dân tộc qua chủ trương vô gia đình, vô tôn giáo, vô
tổ quốc ;
Bắt kịp văn minh, vì chúng ta phải biết thâu nhận những điều hay,
ý đẹp của người, phải thâu ngắn càng sớm càng tốt sự tụt hậu của
chúng ta do cộng sản gây ra, để theo kịp đà tiến bộ của văn minh
nhân loại.
Rút tỉa kinh nghiệm quá khứ, chúng ta có thể lấy cuộc Cách Mạng
Hoa Kỳ 1776 để suy ngẫm. Đó là cuộc cách mạng độc lập cứu quốc
và cuộc cách mạng dân chủ kiến quốc. Chúng ta hiện nay đang cần
một cuộc cách mạng như vậy, vì đất nước chúng ta hiện nay không
có độc lập. Nước chúng ta hiện nay chỉ là một quận huyện của Trung
Cộng dưới sự cai trị của cộng sản. Đất bước chúng ta bị lệ thuộc
Trung cộng về chính trị ngoại giao, qua việc dâng đất, nhượng
biển, qua việc lãnh đạo Trung Cộng hành xử như quan thái thú,
và lãnh đạo cộng sản Việt Nam hành xử như kẻ bị đô hộ. Chỉ cần
nhìn mỗi lần lãnh đạo Trung Cộng viếng thăm Việt Nam hay ngược
lại, thì chúng ta sẽ rõ. Không những Việt Nam hiện nay bị lệ thuộc
về chính trị mà còn cả về kinh tế và văn hóa : hàng hóa và phim
ảnh Trung Cộng tràn ngập thị trường Việt Nam.
Cuộc cách mạng đó đồng thời phải là cuộc cách mạng dân chủ kiến
quốc, vì dân chủ là mảnh đất mầu mỡ để cho phát triển kinh tế
nẩy mầm, vì dân có giầu, thì nước mới mạnh, mới giữ vững được
nền độc lập lâu bền.
III) Cuộc cách mạng đó diễn ra thế nào ? Đổ máu hay không đổ máu,
ai là người hướng dẫn ? Tốt hơn là không đổ máu, diễn ra trong
hòa bình, như cuộc Cách Mạng Nhung ở bên Tiệp Khắc, vào cuối thập
niên 80. Tuy nhiên, việc này còn tùy thuộc thái độ biết điều hay
không biết điều của giới lãnh đạo cộng sản đương thời, và cũng
tùy thuộc ở những người, ở những tổ chức hướng đạo cách mạng tương
lai. CS có ngoan cố hay không, giới hướng dẫn cách mạng có đủ
tài trí, tự tin và khoan hồng, độ lượng để chấp nhận những người
cộng sản thực sự cải tà, qui chính hay không, hay còn đặt nặng
hận thù cá nhân, mà quên quyền lợi của quốc gia dân tộc ?
Rút tỉa kinh nghiệm từ cái gọi là “cách mạng tháng 10-1917” ở
Nga và gần chúng ta là cái gọi là “cách mạng cộng sản Việt Nam
19-8-1945” vốn chỉ là cuộc đảo chính cướp quyền, cuộc cách mạng
tương lai Việt Nam phải là một cuộc cách mạng toàn diện, toàn
dân: ở mọi phương diện, văn hóa, giáo dục, chính trị, kinh tế,
xã hội; do sự tham dự của toàn dân, toàn quân, từ mọi giai tầng
của xã hội, không phân biệt giai cấp, chủng tộc, màu da, tôn giáo;
không phải chỉ do một cá nhân hay một tổ chức lãnh đạo, mà do
một sự lãnh đạo tập thể, của nhiều người, nhiều tổ chức, không
phải là một cuộc cách mạng của giai cấp này chống lại giai cấp
kia, mà là cuộc cách mạng hợp tác giai cấp. Chúng ta nên nhớ qua
về lịch sử, trong thời gian cuộc cách mạng Pháp 1789 đang diễn
ra, thì phái đoàn Hoa kỳ có mặt ở Paris, cầm đầu bởi Thomas Jefferson,
đương kim ngoại trưởng và là tổng thống thứ 3 sau này, cùng với
2 nhân vật quan trọng của Hoa Kỳ là J. Adams, phó Tổng thống,
sau đó là tổng thống thứ nhì của Hoa kỳ, và B. Franklin, người
có công trong việc soạn thảo ra hiến pháp Hoa Kỳ. Phái đoàn Hoa
Kỳ đã đứng làm trung gian trong việc hòa giải các giai cấp cho
cuộc Cách Mạng Pháp 1789, nhưng không thành.
Cuộc cách mạng tương lai Việt Nam không cần hướng dẫn bởi một
ý thức hệ có sẵn như ý thức hệ Marx, trên thực tế chỉ là một số
định kiến có sẵn từ quan niệm bãi bỏ quyền tư hữu, quan niệm độc
tài vô sản đến quan niệm thiên đàng cộng sản, làm theo khả năng
hưởng theo nhu cầu v.v… được đóng khung trong một số giáo điều
và bắt buộc thực tế khách quan biến chuyển từng ngày, từng giờ
phải đi theo cái khung giáo điều này. Kết quả là đi đến cảnh đẽo
chân để đi vừa giày, làm cho xã hội cộng sản trở nên què quặt,
không phát triển nổi (2). Chính vì vậy mà cuộc cách mạng Hoa Kỳ
là cuộc cách mạng thành công nhất, vì nó không bị hướng dẫn bởi
một ý thức hệ, nó đi từ nguyện vọng thiết thực của người dân;
đó là độc lập, tự do, no ấm; nó không bị hướng dẫn bởi một đảng,
mà chỉ là những người yêu nước, có tinh thần dân chủ, phóng khoáng.
Cuộc cách mạng tương lai Việt Nam phải thực hiện được 2 mục đích
chính là độc lập và dân chủ; vì vậy những người, những tổ chức
hướng đạo cuộc cách mạng tương lai này phải là những người yêu
nước và có tinh thân dân chủ thật, theo như tư tưởng của Voltaire:
“Tôi biết rằng tư tưởng của anh trái với tư tưởng của tôi; nhưng
tôi vẫn đấu tranh để cho anh có thể phát biểu tư tưởng của anh.”
Cuộc cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc, dân tộc
Việt có thể thực hiện được không ?
Theo ý tôi thì có, vì rút tỉa kinh nghiệm quá khứ và hiện tại
: cách đây 200 năm dân tộc Hoa Kỳ đã làm, gần đây những dân tộc
Phi luật Tân, Nam Dương, Nga Sô, Đông Âu và nhiều nước khác cũng
đã làm. Không lẽ dân tộc Việt Nam lại thua kém thế sao ? Một dân
tộc, trải qua 4 000 năm lịch sử, đã từng đánh Tống, bại Chiêm,
kháng Nguyên, đuổi Minh, đó là cách mạng độc lập; đã từng tổ chức
Hội Nghị Diên Hồng, Bình Than, đó là tinh thần dân chủ. Ông cha
chúng ta đã vậy. Không lẽ ngày hôm nay, con cháu bà Trưng, bà
Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ lại khom lưng, cúi đầu
để một thiểu số đảng đoàn cán bộ cộng sản, chỉ nghĩ đến quyền
lợi cá nhân, bè phái, quên quyền lợi quốc gia dân tộc, làm khổ
đau dân tộc, điêu tàn đất nước, lệ thuộc ngoại bang.
Paris ngày 12-6-2006
Chu chi Nam
(1) Xin xem bài “Cách mạng tiếp nối và khai dòng”, “Việt Nam tụt
hậu, lỗi tại ai?” của tác giả trên báo Việt ngữ hải ngoại.
(2) Xin xem thêm “Phê bình tư tưởng của Marx trên bình diện triết
học”, “Sự không tưởng của Marx”.
|