|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giăĂới,
bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về
các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966,
Việt Nam xin tham gia năm 1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
Trong trang mạng trên đây, Quý vị có thể tìm thấy nhiều tài liệu
đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Sống
giữa lòng Đảng bao nhiêu năm, chưa bao giờ người dân hiểu rõ về
văn hoá đảng rõ nét như trong những ngày diễn ra đại hội X này,
đầu tiên (trước ngày 15-4) một loạt các nhà dân chủ cùng những
người có xu hướng dân chủ, biết lựa chọn thái độ chính trị cho
mình; từ nhà văn, trí thức, công nhân, sinh viên, học sinh, các
cán bộ đã nghỉ hưu, đến những người chỉ vì đưa kiến nghị từ bỏ
điều 4, bỏ chủ nghĩa Marx-Le... đều bị bắt. Đầu tiên là Đỗ Nam
Hải bị hành hung giữa đường trước sự chứng kiến của hàng trăm
người dân, bị áp giải về nhà niêm phong vi tính, rồi lên đồn trình
diện, sau đến nhà văn trẻ tuổi Nguyễn Ngọc Tư ở Cà Mau bị đưa
vào cái gọi là "phòng phụ trách văn hoá phản động" để
viết bản tường trình tại sao lại viết cuốn sách Cánh đồng bất
tận, đi ngược lại chủ trương của Đảng và nhà nước Cộng hoà XHCNVN
như vậy? Tại sao không xin phép cơ quan an ninh trước khi xuất
bản, tại sao lại dám viết những đoạn không thật như thế này: "Những
cánh đồng trở thành đô thị; những cánh đồng ngoa ngoắt thay đổi
vị của nước, từ ngọt sang mặn chát; những cánh đồng vắng bóng
người, và lúa rày mọc hoang nhớ đau nhớ đớn bàn chân xưa nghẽn
trong bùn quánh giờ đang vất vơ kiếm sống ở thị thành. Những cánh
đồng đó đã hắt hủi cây lúa và gián tiếp từ chối đàn vịt. Đất dưới
chân chúng tôi bị thu hẹp dần. Nhưng ngay từ đầu chúng tôi đã
tự làm quấn chân mình, vì thế không thể quay lại những cánh đồng
cũ với người quen cũ. Tôi đã từng trở ngược về những nơi đó theo
cách của tôi, bằng mường tượng. Tôi gặp nhiều đứa trẻ tên HÂN,
tên THU mang khuôn mặt rắp tâm của cha tôi, với đôi mắt sâu và
chiếc mũi thẳng. Những đứa trẻ nhàu úa, cọc cằn, cắm cắn, chỉ
tiếng chửi thề là tươi rói, nhảy ra xoi xói ở đầu môi. Và hình
ảnh đó thật đến nỗi, tôi bất giác lùi lại vì một đứa đang nhìn
trân trối vào mình, ngạo nghễ... Tại sao và tại sao???" Sau
đó đến lượt Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (Hà Nội) bị cả lũ 15,
16 công an giả danh đầu gấu chặn bắt ngang đường, tịch thu sách
vở tài liệu khi đang chở vài chục cuốn sách đi bán - nhét vào
ô tô trở về đồn công an phường Đức Giang (quận Long Biên). Cùng
bị bắt với chị Thuỷ, còn một loạt người bị coi là "có liên
quan" đến đường dây nhận đơn thư của người dân khiếu kiện
tại số 1 Mai Xuân Thưởng như bà Đỗ thị Minh Hằng (số 1 Trại Nhãn,
Ô chợ Dừa, Hà Nội) chỉ vì nghe tin chị Thuỷ sau hai ngày bị công
an tra khảo, cật vấn, đe doạ hành hung, tìm đến nhà thăm hỏi,
động viên. Thế là trên đường trở về nhà đã có công an phường đón
lõng trước cửa mời lên đồn làm việc, rồi tổ chức khám nhà giữa
đêm hôm khuya khoắt trong cảnh mẹ goá con côi, để rồi 10 giờ đêm
còn bị công an xách nhiễu thu giữ tài liệu mang về đồn công an
phường Ô chợ Dừa để ký vào các tài liệu "phạm pháp"
mang tính chống Đảng, chống nhà nước độc tài XHCN, đến đúng 11
giờ đêm mới chịu buông tha cho về sau đủ các lời lẽ dỗ dành, xúc
phạm, đe nẹt vu khống, buộc tội nham hiểm, và 8 giờ sáng hôm sau
lại tiếp tục ra đồn khai báo trình diện: "Quen với những
ai, làm những việc gì, tại sao lại hay ra vườn hoa Mai Xuân Thưởng
vào ban đêm. ?ã nhận tiền của Hải ngoại bao nhiêu lần, tại sao
lại có xe máy mới v.v. và v.v..." Chưa kể người bạn đi cùng
chị cũng liên tiếp bị công an xách nhiễu, làm phiền. Nào gọi lên
lúc 7 giờ tối, 10 giờ trưa, 2 giờ chiều, nào không chịu xác nhận
vào hồ sơ xin việc của con trai, chỉ với 1 lý do duy nhất: "Đảng
và nhà nước có công đào tạo ra anh là một cán bộ tốt, có chuyên
môn cao, sao không cống hiến cho Đảng lại sa đà vào các mối quan
hệ với các đối tượng xấu, chuyên nhận tiền của bọn phản động lưu
vong nước ngoài để phá Đảng, phá nhà nước như vậy"... Nghĩa
là cả ba miền đất nước đều được thấm đẫm văn hoá Đảng, được công
an chăn dắt, bảo vệ 24/24 tiếng, đi lại, ra vào đều có người của
Đảng chia nhau lẩn quất ngoài cổng, hoặc trà trộn vào dám đông
theo dõi, canh gác, bám đuôi, canh chừng... như những đám giẻ
rách vắt ngang chân người qua lại.
Ngày 18 diễn ra đại hội Đảng X- Đại hội của tham nhũng - dối lừa
- mị dân và mị lẫn nhau - thì ngày 15 toàn thể dân oan Việt nam
đã bị bốc sạch khỏi vườn hoa Mai Xuân Thưởng sang tận huyện Đông
Anh Hà Nội để "bóc lịch đủ 10 ngày trong trại" sau khi
Đảng "Cuội" họp xong mới được thả. Số còn lại gồm hàng
trăm bà con từ 64 tỉnh thành đổ về, tự biết thế cờ đang đảo ngược:
"Đảng thắng, dân thua" nên tự động tìm vào các nhà trọ,
cũng bị Đảng sai công an vào tận nhà bắt chủ nhà phải viết giấy
cam đoan, cấm không cho ai được "quậy". Còn ban ngày
cả ngàn người bị nhốt kín trong ngôi nhà số 1 Mai Xuân Thưởng
thuộc khu vực tiếp dân trung ương, với tỷ lệ 1 người dân oan,
1 công an, khiến khu nhà này (chiếm cả dãy phố Mai Xuân Thưởng)
lúc nào cũng ngập chìm trong dòng người đông hơn kiến cỏ trong
những ngày rớt bão, động... Đảng.
Kể từ ngày 15-4, đừơng phố Hà Nội đã ngập chìm trong băng rôn
khẩu hiệu, chào mừng, nhà nhà cắm cờ, người người cắm cờ, nếu
không tổ trưởng khu phố đến tận nhà nhắc: Cả dãy có 28 nhà thì
27 nhà treo cờ, sao nhà chị không treo, phản đối à? Hay phản động,
để tôi còn báo công an?
Khắp các đoạn đường ngã tư đường phố từ Bà Triệu, nhà Hát Lớn,
đường Hùng Vương... xe cảnh sát cơ động nối đuôi nhau giăng kín
đường, cứ vài mét lại có 1 nhóm cảnh sát 113 trang bị dùi cui
điện, roi gân bò, còng số 8, máy bộ đàm, mặt sát khí đằng đằng
thông báo mọi biểu hiện bất thường cho nhau. Quanh khu vực tiếp
dân, xe thùng bịt bùng kín mít của công an thành phố, xe comangca,
xe 12, 16 chỗ ngồi của các tỉnh thành dồn về bắt cóc những người
dân khiếu kiện của tỉnh mình để trả về địa phương, cấm mọi hành
vi gây rối. Trước đó đám công an sở tại đã tìm đến tận nhà từng
người vận động, đe doạ cấm đoán không được ra khỏi nhà rồi ra
tận bến xe ô tô khách của huyện, tỉnh, cấm lái xe không được chở
đám dân oan khiếu kiện ra Hà Nội, nếu muốn tiếp tục quay vô lăng...
đổ tiền vào túi vợ con...
Bình thường người dân biết mỗi năm Đảng trích hàng chục tỷ ngân
sách để chi cho những hoạt động đề cao tính văn hoá của mình,
thông qua cái gọi là bảo vệ sự an nguy của chế độ. Cả triệu công
an trên mạng toàn cầu theo dõi, chặn bắt, khám phá, dò xét các
tư tưởng của các nhà dân chủ, đối lập, người có tư tưởng tự do,
cấp tiến để báo lại với Đảng, kịp thời diệt trừ, lập công. Dưới
mặt đất nhung nhúc công an được hưởng lương tháng để làm theo
sự chỉ đạo của 14 con giòi tận trung ương. Theo dõi, dò xét, chặn
bắt ngang đường những đối tượng bị coi là "khả nghi"
sẵn sàng bóc trần tấm màn văn hoá của Đảng. Đó là tham nhũng,
là dối lừa là khủng bố (công khai hay ngấm ngầm). Tất cả những
người có tư tưởng cấp tiến, đối lập, muốn dân giàu, nước mạnh,
độc lập tự do, kinh tế cân bằng, đi ngược lại đường lối, văn hoá
của Đảng đều bị Đảng cử người rình mò, theo dõi, hắt hơi to ?ảng
cũng biết, đánh rắm thối Đảng cũng hay, ngồi ở đâu cũng có 1 cái
lưng áp sát bên mình. Thật chưa bao giờ bộ mặt thật của đảng CSVN
hiện ra rõ rệt như trong màn Đại hội X này. Chỉ t?i cho cả vài
chục tỉ ngân sách của nhà nước rút ra để Đảng đóng kịch với nhau,
khổ cho người dân cả nước khi cái gọi là ngân sách nhà nước lại
bị thâm thủng qua những trò hề mạt hạng rẻ tiền như thế này. Tất
cả chỉ vì bị lãnh đạo Trung Quốc giật dây, trong khi Đảng cộng
sản Việt Nam bao lâu nay đã tự biến mình thành con rối, thành
đám quan thái thú thực hiện mọi mệnh lệnh của hòang đế Trung Hoa,
cốt chỉ để Bắc Kinh hài lòng.
Suốt thời kỳ Đại hội, người dân Việt Nam phải sống trong cảnh
nghẹt thở, o ép, vàng tăng vọt lên 1.3000.000 một chỉ. Xăng ở
các vùng sâu vùng xa đã tăng giá 10.000 đồng/lít do chi phí vận
chuyển cao. Mỗi bình gas trong nhà cũng tăng thêm 6.000 đồng nữa...
Tất cả không ai dám kêu, chỉ bấm bụng bảo nhau: Chờ cho qua cái
đại hội này đi đã. Nếu không cả đội ngũ lũ ăn hại này lại sai
chó đến nhà rình rập, bắt bớ... nhục lắm. Bao nhiêu năm đã sống
trong cảnh quốc nhục, quốc nạn rồi, giờ lại đến bản thân mình
bị nhục, bị nạn thì khổ lắm.
Bao nhiêu người mất đất mất nhà, mất con, mất của, mất nhân quyền,
và mất đủ mọi thứ bị Đảng tống đạt mệnh lệnh: Cấm đi kiện, cấm
ra khu vực tiếp dân trung ương, cấm tụ tập đông người tại nhà,
cấm trả lời phỏng vấn của nước ngoài. Nếu vi phạm các lệnh cấm
sẽ biết rõ thế nào là khủng bố (đặc tính căn bản trong ba đặc
tính của văn hoá Đảng).
Không biết vì quên nước, quên nòi, quên muôn dân Việt Nam lâm
cảnh bị Đảng cộng sản ăn thịt hay sao mà suốt 3 ngày đầu của đội
hại, trời mưa tầm tã. Hàng loạt các hoạt động của người dân oan
Việt Nam bị chặn đứng trong bàn tay của Đảng. Nào biểu tình thị
uy của cánh dân oan Hà Tây gồm 50 người mặc quân phục, đội mũ,
gắn sao đàng hoàng, mỗi người điều khiển 1 xe máy, cắm cờ rú ga
nối dài từ đầu đường Thanh Niên, đường Hùng Vương, vòng quanh
khu vực tiếp dân trung ương, ra lăng Hồ Chí Minh... bị cả trăm
công an, bảo vệ và lực lượng cảnh sát cơ động bao vây, dồn hẳn
vào trong khu vực tiếp dân, dưới trời mưa tầm tã.
Cả đoàn Thái Bình, gồm 40 người dân mất đất mất nhà của xã Thái
Th?y đem băng rôn khẩu hiệu lên để cùng bà con ba miền biểu tình
thị uy phản đối chế độ cũng bị dẹp ngay trong ngày. 4 xe comang-ca
của tỉnh uỷ Thái Bình không đủ để bắt, xúc, hay chở cả 40 con
người về (chưa kể người của các xã lân cận trong tỉnh), liền xin
lệnh của công an thành phố, phối hợp với công an bộ, sở, điều
thêm xe để chở hết về, theo đúng khẩu hiệu của Đảng đề ra: Không
cho chúng nó trốn, chúng bay vào đây ắt chỉ có đường... lui.
Bác Ba Nghiệp, một dân oan nổi tiếng của tỉnh Đồng Tháp, người
tham gia cách mạng từ khi 14 tuổi, đến tận khi về hưu, bản thân
vợ cũng là thương binh. Cả cuộc đời trẻ trai say chí lớn, bản
thân ối đỏ chiến công và bề dày tích luỹ, cũng kéo theo 30 dân
oan từ tỉnh Đồng Tháp ra trung ương kêu kiện. Trên ngực lúc nào
cũng đeo đầy huân chương, chống ba toong để kéo đoàn của mình
đi thị uy tại Viện Kiểm sát, Bộ Môi trường và đô thị, vườn hoa
Lý Tử Trọng v.v... cũng bị đám thảo khấu lục lâm đầu gấu tìm vào
tận nhà trọ bắt chủ nhà đuổi đi, đến nỗi giữa đêm hôm khuya khoắt,
không còn chỗ trọ phải kéo nhau ra đồn công an tá túc...
Một đoàn 30 người Hải Dương, chui lủi, luồn lách kéo nhau ra tập
hợp trước cổng nhà khách 37 Hùng Vương để chặn xe đại biểu, đưa
đơn, lập tức bị xúc, h?t không còn một mống, đến mức bánh mì tung
lên chỉ 20 người kịp nhận, không rõ bị đưa về đâu?
Chứng kiến những ngày Đảng họp, người dân Hà Nội chỉ còn biết
ngao ngán nhận định: Bên trong là tham nhũng dối lừa, bên ngoài
là khủng bố; văn hoá Đảng chỉ toàn những đặc tính quý báu, đi
ngược hoàn toàn với truyền thống dân tộc như thế thì làm gì đất
nước chả nát tan dưới bàn tay của Đảng. Tấm vải lịch sử cha ông
dệt 4000 nghìn năm nay bị Đảng làm hoen ố và xé rách mất rồi...
Đảng ơi.
Sau 7 ngày trời đau đầu vì thời tiết, nhức nhối trước thời cuộc,
cuối cùng sự nín thở, đè nén của người dân cũng được dịp trút
ra. Ngay sau khi công bố kết quả đại hội lúc 8 giờ 30 sáng ngày
25/4/2006, người người ngẩn ngơ hỏi:
- Ô, thế ra cốt khỉ lại hoàn cốt khỉ à? Tưởng Ông Nguyễn Minh
Triết lên thay, đưa đất nước theo đường lối đổi mới công nghiệp
tư bản như ở Sài Gòn, lấy lại tên cho Sài Gòn rồi trả lại chính
quyền Sài Gòn cho người Sài Gòn, không lệ thuộc gì vào trung ương
hay Tàu khựa nữa... Ai ngờ vẫn độc lập trong nô lệ, tự do trong
ngục tù, hạnh phúc trong đàn áp! Biết bao giờ dân Việt Nam được
ngẩng mặt làm người đây? Trời vẫn không có mắt hay mắt Trời để
đâu hở Trời?
Người chán chường nói:
- Biết ngay mà, đảng CSVN với bản chất gian manh và lì lợm đã
lừa đảo dân tộc 3/4 thế kỷ rồi thì trước sau vẫn thế thôi. Làm
sao cảm hoá và sửa chữa nổi, các người chỉ mơ hão, hao mỡ... Tốt
nhất là loại bỏ thẳng thừng không thương tiếc...
Người than:
- Thế mà cứ ca ngợi công đức tài ba của đại tướng Võ Nguyên Giáp,
cứ hy vọng vào sự "dũng cảm nói lên sự thật" của trên
1000 đại biểu tham dự... Đã trắng mắt, trắng tay chưa?
Người ôm mặt khóc:
- Kết quả đại hội là thế này sao? Ôi chao, tốn bao nhiêu giấy
mực, ngốn bao nhiêu tiền của, bàn tới bàn lui hết hội nghị trung
ương nọ đến hội nghị trung ương kia, kết quả vẫn i sì sao? Thằng
tham nhũng ngồi lên đầu người lương thiện, hút máu hút mủ dân.
Cứ cái cảnh "nhiễu điều hoen ố giá gương" thế này thì
người dân chỉ còn nước trơ xương, lòi tuỷ thôi...
Có người còn làm ca dao hò vè để chế giễu gã tổng bí thư người
Tày, mặt dày, họ Nông, Đức kém:
Đừng lo tao đã có Tàu.
Chẳng bán, chẳng bầu... Tao cũng làm vua
Nước non Đại Việt Từ xưa
Thắng Tây, thắng Mỹ chỉ thua chú... Tày
Tiủ hầm cá sản chúng mày.
(Không dưng trao nước non này cho tao)
Tình dan tọoc, nghiã tồng pào....
Giống Tày Pắc Kạn, tược pao nhêu người?
Cái mày -Kinh - lú lẫn rồi
Còn 5 năm nữa tao ngồi đầu bay.
Cả triệu người, sau lúc căm thù và phẫn uất vì Đảng cứ cố tình
thách thức lương tri người Việt và trà đạp lên đạo lý cha ông,
chỉ còn biết mong đây sẽ là tiền đề dẫn đến sự khủng hoảng toàn
diện để Đảng phải thay đổi hoặc sụp đổ - như đã từng xảy ra với
Đảng CS Romania vào năm 1989. Khi đó Nicolae Ceaucescu được toàn
đại hội tôn vinh với tiếng vỗ tay vang trời suốt 3 giờ đồng hồ.
Vậy mà chỉ gần 3 tuần sau, khi đã ngồi lại vị trí độc tôn của
mình, người dân Romania đã xử án và kết liễu kẻ độc tài hung bạo
này. Hy vọng một Ceaucescu thứ hai sẽ là Nông Đức Mạnh. Chắc chắn
sẽ có lúc dân tộc Việt Nam hiểu mình phải làm gì để mang lại nền
dân chủ cho đất nước, loại bỏ Đảng cộng sản việt gian đại bịp
và đại đểu này.
Hà Nội
Nguyễn Thái Bình
Nguyễn thị Hiền
Phạm Xuân Mai
TOP
|