|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giăĂới,
bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về
các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966,
Việt Nam xin tham gia năm 1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
Trong trang mạng trên đây, Quý vị có thể tìm thấy nhiều tài liệu
đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Trước
hết, cho tôi xin bày tỏ cảm tình và lòng khâm phục đối với linh
mục Chân Tín, người đã dám đứng ra thực hiện quyền làm dân và quyền
làm người, nhiều chục năm nay cứ bị chính quyền lấy mất, xin mãi
không được. Vậy chỉ còn hai cách: một là cúi mặt đành chịu để người
ta lấy mất, và hai là cứ thực hiện cái quyền của mình chẳng phải
xin ai.
Này đây, con người lại rảo bước
Huy hoàng và tự do
Vươn lên càng cao cái đầu hiên ngang.. (Gorky, Thơ văn xuôi “Con
người”)
Câu thơ này tôi biết từ khi còn là sinh viên Đại học Tổng hợp cách
đây gần 50 năm. Ờ, nghĩ mà đáng nực cười! Quyền của mình, được ghi
hẳn hoi trong Hiến pháp từ 1946, trải qua 3 lần sửa đổi (1959, 1980
và 1992) không lần nào dám bỏ cái quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí của người dân, nhưng trên thực tế không đâu thi hành. Làm đơn
xin ra báo tư nhân như ông Trần Độ, ông Hoàng Minh Chính... bị bác
bỏ hết, lại còn bị quy kết là tư tưởng diễn biến hòa bình. Rồi để
hợp thức hóa cái điều sai trái ấy, Đảng đã lãnh đạo Quốc hội Khóa
8 thông qua luật báo chí năm 1989: báo chí là cơ quan ngôn luận
của các tổ chức (Đảng, Nhà nước và Xã hội), nghĩa là người dân không
có quyền ra báo.
Trong việc làm vi hiến này, những người giơ tay biểu quyết ở Quốc
hội Khóa 8 kỳ họp thứ 6 thông qua ngày 28-12-1989, phải chịu trách
nhiệm trước nhân dân, trước lịch sử. Trong đó có bà luật sư Ngô
Bá Thành, người lớn tiếng ủng hộ việc làm sai trái của lãnh đạo,
mà đáng ra, người luật sư phải đứng ra bảo vệ Hiến pháp hơn ai hết.
Như thế là người dân chúng ta bị tước mất quyền tự do ngôn luận.
Cả nước có trên 600 tờ báo và tạp chí, nhưng không có lấy một tờ
báo tư nhân với nghĩa công dân được quyền ra báo. Nó kéo lùi dân
ta còn thua cả thời thuộc Pháp, cái thời nô lệ nước ngoài đáng nguyền
rủa ấy, mà có đến hàng chục tờ báo tư nhân khắp Trung Nam Bắc.
“Tự do ngôn luận là linh hồn của mọi thứ tự do” Voltaire đã nói
như thế. Vậy làm thế nào? Chịu bó tay ư? Nhiều người đã lên tiếng
nói. Nhiều đơn thư, kiến nghị gửi lên lãnh đạo Đảng và Nhà nước
không phải là ít. Tất cả đều rơi vào im lặng đáng sợ.
Những cuộc bắt bớ giam cầm những người khác chính kiến đã diễn ra,
ngày càng gia tăng liều lượng. Đời sống tinh thần bị chìm trong
bóng đêm bạo lực, như trong một hố đen xoáy ốc nuốt chửng mọi tinh
lực sáng tạo.
Nỗi sợ hãi bao trùm tất cả. Ngó trước ngó sau. Ngờ vực lẫn nhau.
Bịt mồm. Khom lưng. Vâng vâng dạ dạ, báo cáo anh... vân vân và vân
vân... Con người không còn ra cái thể thống con người.
Người ta lớn, bởi vì anh quỳ xuống. Hỡi công dân! Hãy đứng thẳng
lên ! (Marat)
Những tấm gương vô úy của các vị chức sắc tôn giáo (bên Phật giáo
như hòa thượng Thích Huyền Quang, hòa thượng Thích Quảng Độ, thượng
tọa Thích Thiện Minh, thượng tọa Thích Không Tánh....; bên Kytô
giáo như linh mục Chân Tín, linh mục Nguyễn Văn Lý, linh mục Phan
Văn Lợi, lm Nguyễn Hữu Giải....; bên Hòa hảo như cụ Lê Quang Liêm
v.v...), đã gây xúc động sâu xa trong tâm linh người Việt. Các vị
đã chuyển những bức thông điệp của các Đấng Cao cả đến với mọi người:
“Đừng sợ hãi ! Các con là những sinh vật quý báu nhất trần gian.
Hãy đứng lên và sống cho ra kiếp sống một con người !”
Tấm gương làm người của linh mục Chân Tín đã vượt ngưỡng ý thức
hệ “xin cho”, ngự trị trên đất nước ta một thời gian dài. Ông đã
đẩy tấm cửa sắt, để ánh sáng tự do rọi vào rực sáng một hình người
đứng thẳng như chiếc cột thép giữa đô thành Sài Gòn, thách đố lại
cả một chế độ độc quyền, nói một đằng làm một nẻo, lúc nào cũng
lăm lăm chiếc còng số 8.
Vậy chính quyền chỉ còn 2 cách:
Một là: Bắt bớ. Bỏ tù. Thủ tiêu. Gây tai nạn giao thông. Họ có thể
nghiền nát ông linh mục ra từng mảnh vụn. Nhưng cái tinh thần của
ông thì làm sao mà nghiền được. Nó càng rắn chắc và tỏa sáng như
kim cương. Nó bất diệt.
Hai là: Lờ đi. Coi như việc tất yếu của kinh tế thị trường.
Khôn ngoan nên chọn cách thứ hai. Cũng như lĩnh vực nông nghiệp,
người dân lãn công trong hợp tác xã, nền trồng trọt bị phá sản,
nhiều địa phương đã làm khoán chui. Rồi lãnh đạo khôn ngoan đã ra
Nghị quyết 10 (thường gọi Khoán 10), và sau này đã trả lại ruộng
cho nông dân. Nông nghiệp được cởi trói, mới phát triển được như
ngày nay.
Bây giờ nhà nước đã cho mở các xí nghiệp tư nhân, cho mở phòng khám
chữa bệnh tư, cho mở trường dạy học tư thục v.v..., thế thì làm
sao lại không cho mở báo chí tư nhân nhỉ ? Mà nói cho là vẫn thuộc
phạm trù ý thức hệ thần dân “xin cho”, tình thế thúc bách khiến
nhà nước phải để mở mới miêu tả đúng với sự thực diễn ra, nếu không
thì nền kinh tế sụp đổ, và kéo theo nó là chế độ tiêu vong.
Quyền của người ta, ghi trong Hiến pháp hẳn hoi, người ta đòi, mà
lại xích cổ người ta lại, thì chính quyền có mà mắc bệnh tâm thần.
Nó sẽ thành một vết nhơ muôn đời trong lịch sử.
Bạo lực không giải quyết được vấn đề tư tưởng. Quyền tự do ngôn
luận là quyền tối thượng của con người. Giải pháp tối ưu lúc này
là Quốc hội đang họp hiện nay sẽ cho vào chương trình nghi sự bàn
thảo một đề mục: bãi bỏ những văn bản luật vi phạm Hiến pháp từ
bao lâu nay (như quản lý hộ khẩu có đến 388 mối liên quan ràng buộc
con người, như nghị định quản chế hành chính phi pháp 31/CP ngày
14-7-1997....); và bổ sung ngay vào luật báo chí hiện hành cái quyền
tư nhân được ra báo. (Một việc làm trong tầm tay, không có gì khó
khăn cả).
Tôi đoan chắc các vị linh mục đã chuẩn bị tâm lý chịu đựng, nếu
chính quyền nổi cơn tâm thần đàn áp, bắt bớ, tù đày. Các vi đâu
có sợ. Nhưng tôi cầu mong việc đó không xảy ra.
Cầu mong Đức Chúa Trời cao cả ban phước lành và sức mạnh cho các
vị. Cầu mong Đức Chúa Trời lòng lành rọi sáng những khoảng tăm tối
trong đầu óc nhà cầm quyền, khiến họ sáng suốt nhận ra vấn đề, và
biết giải quyết vấn đề một cách tốt đẹp.
Chúng tôi sẽ cùng nằm gai nếm mật, chia ngọt xẻ bùi với các quý
vị linh mục.
Đất thiêng Thăng Long
ngày 16-5-2006
Nhà văn Hoàng Tiến
TOP
|