|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giăĂới,
bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về
các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966,
Việt Nam xin tham gia năm 1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
Trong trang mạng trên đây, Quý vị có thể tìm thấy nhiều tài liệu
đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
(Tiếp
theo số 2 và hết)
Xin hãy nhìn vào thực tế nước ta để xem giới lãnh đạo cộng sản
có biết xấu hổ hay không? Năm mươi năm trước, các lãnh tụ cộng
sản “phóng tay phát động” cải cách ruộng đất để tiêu diệt giai
cấp địa chủ trên miền Bắc (tính chung, có đến 71,6% người bị oan!
– đấy là theo tài liệu chính thức của đảng) thế mà ngày nay không
ít quan chức cộng sản đã trở thành địa chủ cường hào cưỡng chiếm
ruộng đất của dân, bóc lột nông dân! Cũng năm mươi năm trước,
những người lãnh đạo cộng sản đã tiến hành “cuộc cải tạo” (danh
từ du nhập từ Trung Quốc) để xoá bỏ giai cấp tư sản trên miền
Bắc, và khoảng ba mươi năm trước, họ đã tổ chức đấu tố, cướp đoạt
của cải giai cấp tư sản ở miền Nam, thế nhưng bây giờ thì không
ít những người lãnh đạo cộng sản và con cái họ đã nghiễm nhiên
trở thành những “đại gia”, những “ông/bà tư sản đỏ”! Từ khi cướp
được chính quyền, các lãnh tụ cộng sản mồm cứ leo lẻo “nhân dân
làm chủ”, “cán bộ là đầy tớ của dân”, nhưng trên thực tế thì “đầy
tớ” tham nhũng lại cứ thẳng tay bóc lột, cướp đoạt, áp bức “ông
chủ” đến nỗi người dân phải kêu lên “mồm xưng đầy tớ, tay vớ tiền
dân”! Như vậy, thực tiễn trong nửa thế kỷ qua chứng tỏ rằng giới
thống trị cộng sản nước ta đã mất hết khả năng biết xấu hổ từ
lâu rồi.
Hy vọng tất cả cái đám 1178 đại biểu đại hội đảng, hầu hết là
những quan chức được Ban tổ chức của đảng sàng lọc, lựa chọn kỹ
càng, chủ yếu gồm toàn bộ sậu các cơ quan lãnh đạo trung ương,
các “đại thần” ở các tỉnh, thành phố, sẽ biết xấu hổ thì cái hy
vọng đó thật quá ư hão huyền!
Chính vì biết chắc là cái đám đại biểu này sẽ nhắm mắt, bịt tai,
ù lỳ trước mọi đề nghị chân thành và chí lý của các nhà trí thức,
các chuyên gia trong và ngoài đảng, biết chắc là cái đám đại biểu
này sẽ ngoan ngoãn “nói thuội”, “nói vuốt đuôi”, “nói lấy lệ”
và cúi đầu làm theo lời chỉ bảo của cái nhóm chóp bu để giữ được
“cái ghế” đang ngồi và còn hy vọng leo cao hơn, nên phần đông
dân chúng Việt Nam hoàn toàn thờ ơ với công việc của đại hội đảng.
Thật vậy, theo dõi quá trình Đại hội X đang họp, cũng như đọc
kỹ các văn kiện đã đưa ra tại đại hội, mỗi người biết suy nghĩ
đều thấy ngán ngẩm vì quanh đi quẩn lại vẫn là những lời nói mê
sảng nhàm chán muôn thuở: “kiên trì chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng
Hồ Chí Minh”, “kiên trì chủ nghĩa xã hội”, “nền kinh tế thị trường
theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, v.v. và v.v... Có thể nghĩ
rằng cái não trạng bảo thủ của giới lãnh đạo đã bị bê tông hoá
từ lâu rồi! Nhưng thật ra, đó là một sự bảo thủ cố tình, vì chính
bản thân giai cấp thống trị cộng sản hiện nay không muốn và cũng
không thể đổi mới toàn bộ và triệt để cái cơ chế độc tài toàn
trị đã quàng trên cổ dân ta. Họ chỉ có thể vá víu một cách hời
hợt, hình thức bề ngoài mà thôi để cố giữ vững quyền lực. Mà như
vậy thì không thể nào đáp ứng được sự đòi hỏi của đại chúng, càng
gây thêm bế tắc cho xã hội và không giải quyết được vấn đề căn
bản để tiến lên, tức là vấn đề tự do dân chủ mở đường cho sự phát
triển của đất nước. Chờ mong, hy vọng ở Đại hội X của đảng này
quả là điều không tưởng!
Cố nhiên, chúng ta đều biết rõ là trong đảng cộng sản vẫn còn
có nhiều người tốt, âm thầm yêu nước, yêu dân. Phần đông họ là
những đảng viên bình thường sống gần gũi cuộc sống của người dân,
họ lại vô quyền, họ bất bình vì cảnh tụt hậu của đất nước, vì
sự bất công xã hội, vì nạn tham nhũng tràn lan, vì cái hố ngăn
cách giàu nghèo quá lớn, và họ dần dần thấy được sự thống trị
độc đoán của giới lãnh đạo, nhưng số đông họ còn sợ sệt và cam
phận. Những người đảng viên này khi thức tỉnh có thể đứng chung
trong mặt trân dân chủ cùng với giới trí thức và các tầng lớp
bình dân và họ sẽ có vai trò xứng đáng trong cuộc đấu tranh cho
sự nghiệp dân chủ chung. Nhưng những người dân chủ không thể hy
vọng gì ở tầng lớp đang nắm quyền thống trị trong đảng. Ngay cả
những “ông lớn” đã về hưu, thỉnh thoảng hắt hơi vài câu “có vẻ
dân chủ”, thì những người dân chủ cũng chớ vội hân hoan, tâng
bốc họ lên mây. Chẳng hạn như ông cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông
ta làm ra vẻ hăng hái đề nghị cái này cái nọ “có vẻ cấp tiến”
trước ngày đại hội đảng họp, nhưng về thực chất đến hôm nay ông
vẫn là một trong những kẻ hăng hái tụng kinh “kiên trì chủ nghĩa
Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh”! Ông làm ra vẻ “cởi mở”, nhưng
cái nghị định phát xít 31/CP mà ông ta đã ký để quản chế - thực
chẩt là giam cầm tại gia - hàng trăm người bất đồng chính kiến,
thì ông có đề nghị xoá bỏ đâu? Ngay cả khi ông Hà Sĩ Phu xin ông
cựu thủ tướng công khai nói lên một tiếng về cái nghị định đó
– một việc rất dễ làm trong vị trí của ông ta – thế nhưng ông
cũng lờ đi. Hay như tướng Võ Nguyên Giáp, ông viết thư cho bộ
chính trị về vụ TC2, T4 cũng là để làm sáng tỏ cái việc ông và
một số vị bị vu khống làm gián điệp, và mọi lời đề nghị của ông
với trung ương đảng cũng chỉ nhằm củng cố thêm bộ máy thống trị
của đảng, chứ ông có quan tâm gì đến chuyện tự do dân chủ thực
sự cho người dân đâu?
Chung quy lại thì tự do dân chủ của nhân dân chỉ có thể giành
được bằng bàn tay và sức mạnh của đại chúng, của những con người
bình thường, chứ không thể mong đợi, hy vọng, cầu xin gì được
ở giai cấp thống trị.
Hoàn cảnh đấu tranh của các người dân chủ nước ta cực kỳ khó khăn.
Để không bị động trước mọi tình thế, họ cần phải lượng định trước
mọi gian khổ sẽ gặp phải trên mỗi bước tiến của phong trào, những
âm mưu thâm độc ngày càng xảo quyệt của giai cấp thống trị, những
đòn khủng bố tàn bạo của bọn độc tài “kiểu phong kiến Á châu”,
cũng như những hành vi “thọc gậy bánh xe” vì lòng ganh tị nhỏ
nhen hay tính biệt phái thấp hèn... của một số người. Phải hết
sức cảnh giác với những “tổ chức dân chủ cuội”, những “nhà dân
chủ rởm” do bọn cầm quyền giật dây để đánh phá, chia rẽ phong
trào.
Đồng thời chúng ta cần thấy rõ rằng giai cấp thống trị dù có xảo
quyệt và gian ác thế nào đi nữa cũng không thể dẹp tan được phong
trào đấu tranh dân chủ ở nước ta, và tiền đồ của phong trào đó
rất xán lạn. Chưa bao giờ phong trào dân chủ nước ta có được những
tiềm năng to lớn như hiện nay, những tiềm năng cả bên ngoài lẫn
bên trong. Vấn đề đặt ra là chúng ta phải biết khai thác, tận
dụng những tiềm năng đó cho cuộc đấu tranh chung. Sự ủng hộ của
các nước dân chủ, các tổ chức dân chủ trên thế giới đối với cuộc
đấu tranh vì tự do dân chủ ở nước ta ngày càng mạnh hơn trước,
có thể tạo áp lực lớn với giới cầm quyền, giúp cho phong trào
dân chủ có thêm điều kiện thuận lợi để phát triển, giúp cho xã
hội dân sự được bén rễ và phát triển ở nước ta. Sự hợp đồng đấu
tranh vì mục đích chung giữa các nhà dân chủ trong và ngoài nước
ngày một nhịp nhàng, uyển chuyển và nhanh nhạy hơn trước nhiều
đã tăng thêm sức mạnh của phong trào.
Tuy nhiên, những tiềm năng to lớn nhất và căn bản nhất nằm chính
ngay trong lòng nước ta. Đó là hàng chục triệu quần chúng bị áp
bức, bóc lột ngày càng nhận rõ được bộ mặt giả dối, lừa mị của
giới cầm quyền và hết sức căm ghét bọn cường quyền tham nhũng.
Đó là hàng triệu bà con nông dân khốn khổ, bị cướp nhà cướp đất,
đang đấu tranh hàng chục năm ròng rã để chống lại bọn tham quan
ô lại “đỏ”, bọn cường hào ác bá “mới”, để đòi lại nhà đất, đòi
khôi phục lại công lý cho mình. Đó là hàng chục vạn công nhân
đang sôi sục đấu tranh chống áp bức bóc lột, càng ngày càng thấy
rõ bộ mặt thật của đảng cứ xưng xưng vỗ ngực “Đảng cộng sản Việt
Nam là đội tiền phong của giai cấp công nhân”, nhưng khi quần
chúng công nhân đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của mình thì
chính đảng cộng sản, tổ chức công đoàn tay sai của đảng, chính
quyền trong tay đảng lại ra sức ngăn cản để bảo vệ cho quyền lợi
của giới chủ nhân, thậm chí cho công an bắt bớ đánh đập nhiều
người đấu tranh. Đó là hàng chục vạn sinh viên, học sinh chán
ngán những môn học nhồi sọ về chủ nghĩa Marx-Lenin, về tư tưởng
Hồ Chí Minh, về lịch sử Đảng, đang bi quan vì sau khi ra trường
không kiếm được việc. Đó là hàng chục vạn thanh niên thất nghiệp
phải đem thân cho đảng dùng làm món hàng “xuất khẩu lao động”,
hàng vạn chị em phụ nữ phải nhục nhã bán thân cho người nước ngoài
để lấy tiền nuôi gia đình. Đó là hàng triệu tín đồ của các tôn
giáo nước ta đang uất hận vì sự bóp nghẹt của giới thống trị đối
với quyền tự do tôn giáo, hàng triệu đồng bào các dân tộc thiểu
số bị cướp đất, bị đẩy vào cảnh khó khăn, túng thiếu mọi bề. Đó
là những nhà văn, nhà báo, những nghệ sĩ bất bình với sự kiểm
soát tư tưởng, sự kiểm duyệt tác phẩm mà đảng thực hiện qua bàn
tay bọn “cai tù” văn nghệ... Đấy, tiềm lực của phong trào dân
chủ Việt Nam lớn lao như vậy đó. Niềm hy vọng của chúng ta phải
đặt vào cái tiềm lực đó, vào cái khối quần chúng đông đảo đó.
Chúng ta cần dũng cảm đi vào khối quần chúng đó mà vận động, giúp
đỡ họ trong cuộc đấu tranh vì quyền sống, vì quyền tự do dân chủ,
khéo léo tổ chức họ lại. Làm được như vậy thì phong trào dân chủ
nước ta sẽ có được sức mạnh vô địch có khả năng quyết định bước
tiến và tương lai của dân tộc.
118 chiến sĩ dân chủ trong nước đã dựng lên ngọn cờ đấu tranh
rồi, đã tung ra một bản tuyên ngôn với mục tiêu đấu tranh rõ ràng
minh bạch rồi, thì chính lúc này mọi người Việt Nam yêu nước hãy
đoàn kết lại với nhau để cùng nhau hành động bất chấp mọi gian
nguy.
Tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam tự do, dân chủ, giàu
mạnh đang vẫy gọi chúng ta!
21.04.2006
Nguyễn Minh Cần
TOP
|