|
"Mọi người có quyền tự do
ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ
biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giăĂới,
bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật,
hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác
theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về
các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966,
Việt Nam xin tham gia năm 1982.
Trong số này:
TỰ
DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày
1 và 15 mỗi tháng
IN VÀ TẶNG TẠI
VIỆT NAM
Địa chỉ liên lạc:
binhan2005@gmail.com
truongsonvn81@gmail.com
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
http://tudongonluan.atspace.com
hoặc
http://www.tdngonluan.com
Trong trang mạng trên đây, Quý vị có thể tìm thấy nhiều tài liệu
đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam
|
Nạn
tham nhũng phủ một bóng đen lên đại hội X. Thế nhưng nhóm siêu
bảo thủ lại được an ủi. Vụ án PMU 18 ghê gớm quá, thời sự quá
nên vụ án siêu nghiêm trọng Tổng cục II + T4 đã bị đẩy lùi vào
quá khứ.
Vụ án siêu nghiêm trọng bị ỉm ra sao: Những “hiệp sỹ đòi công
lý” xăng xái một thời gồm 3 đại tướng, 6 trung tướng, hơn mười
thiếu tướng và mấy nghìn cựu chiến binh mệt mỏi có vẻ đã buông
kiếm. Họ chỉ hy vọng ở ai đó trong gần 1200 đại biểu trong đại
hội có chút dũng khí nêu lên vụ án này và đòi thảo luận rành mạch
để kết luận một cách công bằng. Nhưng im re !
Ngay cả khi ông Phan Diễn trình bày bản kiểm điểm của ban lãnh
đạo khóa IX có nói qua một câu đến vụ “T4 và một số vụ trong nội
bộ đảng”, và cãi xóa rằng những vụ việc ấy đã thuộc về lịch sử,
“vì không có tình tiết gì mới” nên được đã xếp lại. Ông đại tướng
già bị o ép đành nín lặng, không dám cãi lại rằng vụ án ấy có
biết bao tình tiết mới, rất mới, như: cuốn «Ðường Thời Ðại» dày
4 tập do Ðặng Ðình Loan mới viết xuất bản năm 1997, như chiến
dịch năm 1998 bôi nhọ có hệ thống “người hùng Ðiện Biên” từ phía
Nam qua Thừa Thiên - Huế ra đến Hà Nội bởi những phái viên đáng
tin cậy của chủ tịch nước Lê Ðức Anh, mà Ðặng Ðình Loan là một
mũi nhọn tin cẩn nhất... Ðã có hơn mười cuộc nói chuyện tuyệt
mật về 10 tội của ông đại tướng, đến độ có người gọi ông ta bằng
“thằng”, xé ảnh chụp chung với ông ta. Ðâu phải chỉ có chuyện
“anh Cai chột” của Tây đồn điền cao su, chui vào đảng không có
ai kết nạp, tàn ác với phu phen, và khai man lý lịch; hơn nữa,
trách nhiệm về vụ án Xiêm Riệp ở Cambốt là vào năm 1980 chứ có
xa xôi gì.
Thì ra tất cả 1198 vị đều đã bị họ khóa miệng khá chặt từ trước
rồi. Họ chỉ hùng hổ với dân, với các chiến sỹ dân chủ thôi.
Trận chiến chống tham nhũng. Ngay sau Ðại hội X, tổng bí thư Nông
Ðức Mạnh lớn tiếng tuyên bố sẽ đẩy mạnh cuộc tấn công vào tham
nhũng. Quốc hội họp từ giữa tháng 5 này đến cuối tháng 6 sẽ đặt
tham nhũng vào trung tâm chương trình nghị sự.
Họ buộc phải tỏ ra làm mạnh vì dân thực sự biểu lộ sự phẫn nộ
về bọn quan chức tàn phá của cải quốc gia và ăn chơi trụy lạc
nhơ nhớp đến thế. Hơn nữa, Ngân hàng Thế giới, giới đầu tư Ðông
Nam Á, Châu Âu, Nhật Bản đều tỏ thái độ bị “sốc” về quy mô tham
nhũng, đục khoét, moi ruột các khoản đầu tư lớn đến vậy, và họ
sẽ chăm chú kiểm tra, có thái độ. Việc vào WTO đang bấp bênh,
phải cố tỏ ra minh bạch.
Ngày 5-5 các quan chức Công an điều tra mở cuộc họp báo hé ra
vài tin tức rất cũ về vụ PMU 18. Họ khẳng định cuộc điều tra không
bị chững lại, không có vùng nào bị cấm, không có ai có thể đứng
ngoài luật pháp, và kỳ này “cây tham nhũng sẽ bị róc từ gốc đến
ngọn” (lời thứ trưởng Lê Thế Tiệm).
Luật chống lãng phí và luật phòng-chống tham nhũng đã được thông
qua và có hiệu lực từ đầu tháng 6 này. Người ta nói đến cuộc tấn
công mạnh mẽ, đến một cuộc tổng công kích, một cuộc đột phá ngoạn
mục, cuộc ra quân có phối hợp giữa quốc hội, chính phủ và tòa
án thay mặt 3 ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp nhằm dẹp tan
tên “giặc nội xâm” cực kỳ nguy hiểm này.
Nhiều câu hỏi cần được trả lời: những lời hứa chống tham nhũng
đã quá nhiều, trở thành nhàm chán. Ngay sau khi Ðại hội X kết
thúc, nhà nghiên cứu lão luyện về Việt nam của học viện Úc, ông
Carl Thayer nhận xét rằng với chế độ độc quyền một đảng ở Việt
nam không thể nào chống nổi nạn tham nhũng, vì độc quyền đẻ ra
và nuôi dưỡng tham nhũng. Trong nước, giáo sư Văn Như Cương hóm
hỉnh lập luận: phải là quan chức cộng sản cấp cao mới có điều
kiện tham nhũng lớn; bọn chúng nấp sau danh nghĩa đảng để cố thủ
và lộng hành; phải coi chúng là kẻ thù như địa chủ tư sản để trút
căm thù đánh tận gốc trốc tận rễ, nhưng như vậy sẽ là diệt ngay
đảng CS đi à? Chẳng lẽ đảng CS lại quyết tự diệt mình! Cho nên
chỉ là vòng luẩn quẩn, trò cười cho thiên hạ.
Dư luận đặt ra hàng loạt câu hỏi:
- Tại sao vụ đánh bạc trong vườn Bách thảo nổ ra từ 13-12-2005,
cơ quan điều tra có ngay bộ nhớ trong máy vi tính của Bùi Quang
Hưng mà đến 20-1-2006 mới tạm giam Bùi Tiến Dũng, tức là 37 ngày
sau đó? Để cho Dũng có thừa thời gian để vào Nam ra Bắc cùng đồng
bọn đối phó, tẩu tán tiền của và chứng cứ?
- Danh sách 200 cán bộ viên chức liên quan đến cá độ lớn này là
những ai? sao chưa công bố? sao không dám công khai minh bạch
ra cho công luận? cứ úp úp mở mở vậy?
- Tướng Cao Ngọc Oánh gọi điện thoại cho Dũng “Huế” ở Thái lan
đến 89 lần, chẳng lẽ chỉ do quan tâm đến con của Dũng đang chữa
bệnh? Nói thế thì ai tin được, chỉ là chối quanh.
- Chiếc xe loại Camry biển số 9999 do con của tướng Nguyễn Khánh
Toàn và bà Gia Liên là Nguyễn Khánh Trọng (cả 3 đều trong bộ Công
an) dùng một thời gian dài có phải do nhóm Bình - Tiến - Dũng
ở bộ Giao thông cung cấp không? Nếu báo Tuổi trẻ và Pháp luật
đưa tin sai thì sao không thi hành kỷ luật? Có thật là bà Gia
Liên “ra lệnh” cho tướng Hiếu và nhà báo Công an Hữu Ước viết
thông báo đính chính tin trên đây không? Và có thật Trọng con
tướng Toàn là một công tử ăn chơi, nghiện hút và không cai nghiện
nổi, hiện vẫn chứng nào tật ấy không?
- Có thật ông Nông Ðức Mạnh có con gái và con rể là Ðặng Hoàng
Hải làm việc ở Bộ giao thông, trong cơ quan PMU 18 không? Chuyện
ấy là ngẫu nhiên, bình thường hay do nhóm Bình - Tiến - Dũng cố
tình mời để kiếm một ô dù thượng hạng, và ông Mạnh chỉ bị lợi
dụng thôi? Việc ông Mạnh đích thân đề nghị ông Ðào Ðình Bình vào
Trung ương năm 2001 (Ðại hội IX) và năm nay lại đề nghị Nguyễn
Việt Tiến cùng con trai mình là Nông Quốc Tuấn vào Trung ương
có thật là vô tư, trong sáng và mẫu mực không? Nếu không, thì
nói thẳng ra. Im là thú nhận.
- Báo chí trong nước ước tính tài sản của Nguyễn Việt Tiến và
Bùi Tiến Dũng mỗi người chừng trên dưới 200 triệu đôla. Ước lượng
ấy dựa trên cơ sở nào? Nguồn ăn cắp số tiền lớn đến vậy là từ
đâu? Cho đến nay đã thu hồi được bao nhiêu? Làm thế nào để tránh
được thất thoát trong khi điều tra?
- Vụ Ngô Tiến Dũng hay “Dũng Kiều” còn là Lại Thành Hữu ghê gớm
hơn, từng giết người rồi trốn sang Canada, một năm về nước đến
35 lần, ngang nhiên tung hoành khắp nước, tậu nhà từ Sài Gòn ra
Hà Nội, Hải phòng, đường dây cá độ quốc tế còn lớn hơn, rộng hơn
vụ PMU 18, mà công an mù tịt suốt 17 năm!
- Tại sao cơ quan điều tra chỉ truy tố những bị cáo trên đây về
3 tội: “đánh bạc”, “cố tình làm sai chính sách” và “hối lộ”, và
cho đến đầu tháng 5 mới nói đến tội “tham nhũng”?
Dư luận công chúng trong và ngoài nước mong rằng các đại biểu
quốc hội trong phiên họp tới sẽ tìm hiểu cụ thể những chi tiết
quan trọng trên đây của vụ án và làm đúng những gì đại hội X đã
cam kết: tiến công mạnh mẽ quốc nạn tham nhũng, công khai và trong
sáng, không có vùng cấm, trừng trị tội phạm bất kể là ai, không
thể có chuyện chỉ đánh từ bụng, từ vai, hay từ tai trở xuống,
kiểu dơ cao đánh khẽ, đánh trống bỏ dùi.
Niềm tin sớm lung lay: Có tin chính phủ sắp lập thêm chức Phó
thủ tướng đặc trách chống tham nhũng, và ông Trương Vĩnh Trọng
trưởng ban nội chính, vừa vào bộ chính trị, sẽ nhận chức mới này.
Vừa qua, đã có biết bao ý kiến góp ý về chống tham nhũng. Nạn
tham nhũng ở đâu, thời nào cũng có, nhưng chỉ trở thành ma quái,
bất trị, tàn phá đất nước khi có cơ chế và hệ thống chính trị
đặc thù cho phép nó lộng hành và trở nên bất khả trị. Ðó là chế
độ, hệ thống cai trị độc quyền độc đảng, không có lực lượng chính
trị khác ganh đua, kiểm soát, cân bằng, không có nền tư pháp độc
lập để chế tài, răn đe, không có tự do báo chí để phát hiện, phanh
phui đến cùng.
Cho nên luật mới, phó thủ tướng chuyên trách mới, cam kết mới
vẫn chỉ là để xoa dịu công luận đang phẫn uất và lừa mỵ các nhà
đầu tư cau mày nản chí.
Dư luận xã hội rất nản lòng khi không thấy ở ông Nông Ðức Mạnh
một nhân vật kiên quyết chống tham nhũng. Thậm chí ông đã bị dính,
và dính khá sâu. Chính ông đã che chở cho nhóm tội phạm của vụ
Tổng cục II và vụ T4, xảy ra trong thời hiện tại hẳn hoi, nhưng
ông lại gắn với chuyện khai man lý lịch để cho chìm vào quá khứ.
Ðây là một thủ đoạn lừa dối do kẻ khác mớm và ông tiếp nhận rất
nhanh. Ông không còn cái vẻ hiền hậu và cái chất ngay thật chất
phác của người dân tộc Tày như trước.
Ông bắt đầu quen dối trá khi ông kêu gọi đồng bào hãy mạnh dạn
góp ý, ông sẽ lắng nghe, tiếp nhận những lời hay ý tốt để bổ sung
và hoàn thiện bản báo cáo chính trị, để rồi quên hết cả, coi hàng
vạn người nhẹ dạ tin ông và góp ý như là đồ trẻ con ngốc nghếch.
Vậy còn ai có thể tin ông lần này nữa.
Ðộc quyền đảng trị đẻ ra và nuôi dưỡng tham nhũng. Cả Hà Nội cười
vào mũi các quan chức: “Thưa các đồng chí chưa bị lộ...” Những
đồng chí chưa bị lộ tuyên chiến với các đồng chí đã bị lộ. Cái
trò “quân ta” bày trò đánh “quân mình”, cộng sản với nhau tuốt
luốt, cứ như là đánh trận giả: quân xanh, quân đỏ vậy.
Minh bạch, trong sáng: kỳ họp sắp đến của quốc hội là thử thách
đầu tiên sau đại hội X xem cái thời cơ vàng của đại hội là vàng
thật hay vàng giả. Phải chăng đảng đã tự chấn chỉnh, sẽ thực hiện
công khai, minh bạch với nhân dân, tôn trọng mong muốn chính đáng
của nhân dân, tuyên chiến thật sự với quốc nạn tham nhũng.
Ông chủ tịch quốc hội sắp ra đi Nguyễn Văn An cho biết quốc hội
kỳ này sẽ nghe tường trình của cơ quan điều tra, mổ xẻ vụ án PMU
18, đồng thời nghe báo cáo về vụ ông Lâm, phó văn phòng Chính
phủ để quên cặp ở sân bay trong đó có hơn 10 phong bì đựng hàng
chục nghìn đôla và hàng chục triệu đồng, bị dư luận coi là “tiền
bẩn”; quốc hội sẽ nghe ông tổng thanh tra chính phủ Quách Lê Thanh
báo cáo về việc nhận hơn trăm triệu đồng tại nhà, khi bị lộ mới
thò ra; và vụ xử qua loa các quan chức Vietnam Petro tham nhũng
cực lớn trong vụ dựng kho cảng Thị Vải vì lẽ “họ đã có công” (!)
Các “quan nghị” mang cái tiếng là “nghị gật” ở Hà Nội có biết
hay không, đã có hàng chục vụ án tham nhũng từ 500 đến một nghìn
tỷ đồng đã bị treo lơ lửng do “chưa hoàn thành điều tra”, do các
công trình “vẫn chưa quyết toán xong”, vì “tài liệu và chứng từ
bị cháy”, mặc dầu đã kéo dài 5, 7 năm, có khi 10 năm và hơn nữa.
Của công hàng nghìn tỷ có ai xót đâu!
Có vị nào còn quan tâm đến vụ tham nhũng lớn ở ngay bộ Thông tin
Văn hóa khi nhận viện trợ của chính phủ Pháp để trùng tu và tôn
tạo Nhà hát lớn Hà Nội trong năm 1995, đến nay vẫn không quyết
toán nổi, vì 34 hạng mục xây lắp và 14 hạng mục lắp đặt, phần
lớn do các xí nghiệp, ê kíp kỹ thuật và nghệ sỹ do chính bộ Thông
tin đảm nhiệm, đã chấm mút, móc ruột, hóa đơn lem nhem, để rồi
cả C15 và C16 ngành Công an đều lắc đầu bó tay không khởi tố được.
Các đảng viên của bộ Thông tin tố cáo đích danh bộ trưởng thông
tin đã ăn rất đậm, một cách cực kỳ vô văn hóa, gậm nhấm cái công
trình văn hóa đặc sắc này, từ nền lên mái, và yêu cầu cơ quan
kiểm tra về gấp nhưng vô hiệu. Ông bộ trưởng ỷ có ô dù là Nguyễn
Khoa Ðiềm và Trần Ðình Hoan. Ðược biết giới báo chí Pháp vẫn còn
hỏi sứ quán Pháp ở Hà Nội về vụ án tham nhũng trong tôn tạo Nhà
hát lớn Hà Nội đã giải quyết ra sao, vì đó là tiền đóng thuế của
dân Pháp. Vậy mà ngài bộ trưởng Phạm Quang Nghị vẫn vào bộ chính
trị, và có thể là bí thư thành ủy Hà Nội nữa! Duyên nợ của ông
với Nhà hát lớn Hà Nội càng thêm bền chặt.
Một chuyện tham nhũng ly kỳ và nóng bỏng! Ở Tây Đô, dân không
ngớt bàn tán về ông Giám đốc trung tâm kỹ thuật thuộc sở Tài nguyên–Môi
trường Cần Thơ Trần Minh Kiệt. Ðúng là cháy nhà ra mặt chuột.
Một đám cháy thiêu rụi hồ sơ nhà đất. Cơ quan điều tra vọt đến.
Thì ra ông Kiệt làm việc tắc trách, chỉ nhìn hình cũ trên máy,
ít ra thực địa để đo đạc như quy định; oan sai cho dân vô kể.
Ông chi phí công quỹ vô tội vạ, ông đi làm bằng xe công, từ nhà
đến cơ quan 3 cây số, nhưng thanh toán 78 triệu tiền xăng trong
năm 2005 (gấp hàng chục lần thực chi), tiếp khách 51 triệu đồng
(thật ra ông chỉ được mời ăn); ông khai thưởng 14 triệu, mà cơ
quan không biết ai được thưởng. Cọc tiêu ranh giới các mảnh đất
giá mua và dựng 18.000 đ/cọc thì ông tính 48.000 đ/cọc, 1 vạn
cọc được dựng trong năm. Vợ ông chuyên làm hồ sơ của trung tâm.
Chú ông làm phó giám đốc trung tâm, chuyên ký giấy tờ. Cô ruột
ông làm thủ quỹ. Bố ông chính lại là cấp trên trực tiếp của ông,
Giám đốc sở Tài nguyên-môi trường Cần Thơ, vừa nghỉ hưu tháng
3, chắc là đã quá no nê. Thật là một gia đình cộng sản thành đạt
tiêu biểu. Chả vậy mà dân khắp nơi gọi các quan chức là “bọn địa
tặc”, và 6 đoàn của bộ Tài nguyên-Môi trường đi điều tra các địa
phương đã nhận về hàng chục vạn đơn khiếu kiện về nhà đất, nếu
chất cao sẽ lên đến 6 mét, từ đất lên quá trần nhà!
Hãy ghi nhớ những lời hứa danh dự: Ðối với các chiến sỹ dân chủ
và nhân dân, xin hãy ghi nhận rõ ràng những lời hứa về tổng công
kích và quét sạch tham nhũng, những khẳng định đảng CS là đảng
của nhân dân lao động, rằng đảng CS quyết xây dựng một xã hội
dân chủ, bình đẳng, công bằng và văn minh, rằng ở Việt nam thật
sự đang có tự do báo chí và tự do tôn giáo.
Hãy chăm chú xem họ khai tài sản cá nhân và gia đình ra sao.
Lòng dân đang thức tỉnh. Các cử tri chất vấn mạnh mẽ các đại biểu
quốc hội. Yêu cầu chống tham nhũng, sự phẫn nộ của nhân dân đang
là sức mạnh dồn nhóm lãnh đạo bảo thủ quan liêu vào thế bị động.
Nhiều nhà báo có lương tâm ở Viet Net, các báo Tuổi Trẻ, Thanh
niên, Lao động, Tia sáng... hăng hái vào trận.
Ðể xem những người lãnh đạo CS có thực hiện lời hứa, họ còn ý
thức gì về danh dự, về nhân cách của mình trong xã hội, đối mặt
với nhân dân, hay không.
Bùi Tín
Paris. 10-5-2006.
TOP
|