|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
Trong
những tháng đầu năm 2006, chúng ta đã chứng kiến sự trưởng thành
và phát triển mạnh mẽ của phong trào vận động cho thể chế dân
chủ trong nước, có sự tham gia của cả đảng viên Cộng sản và người
ngoài đảng.
Mục tiêu cũng như khát vọng của
toàn thể dân tộc Việt Nam là xây dựng một xã hội tự do, dân chủ,
công bằng và bác ái với một thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng.
Để đạt được mục tiêu và khát vọng đó thì phải khôi phục lại sự
hoạt động của các đảng chính trị từng có ở Việt Nam trước đây
như đảng Xã hội, đảng Dân chủ, Quốc Dân Đảng, Đại Việt, … và phải
có sự ra đời của những đảng phái chính trị mới.
Tôi là một luật sư hoạt động trong
lĩnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo trong nhiều năm. Dưới đây,
tôi đưa ra những nghiên cứu và quan điểm của cá nhân tôi về quyền
tự do thành lập đảng ở Việt Nam trong lịch sử và theo Hiến pháp,
pháp luật hiện hành.
Tôi mong muốn có sự đóng góp ý
kiến cũng như tranh luận của các luật sư, các nhà nghiên cứu pháp
luật trong và ngoài nước nhằm cổ vũ cho sự khôi phục lại hoạt
động cũng như sự thành lập mới của các đảng phái chính trị ở Việt
Nam.
Về mặt lịch sử
Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945,
ở Việt Nam có rất nhiều đảng phái chính trị cùng hoạt động bình
đẳng với đảng Cộng sản, và tất cả điều có mục tiêu chung là dành
độc lập dân tộc. Và ngày 2-9-1945 trong Tuyên ngôn độc lập đầu
tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã được Chủ tịch Hồ Chí
Minh tuyên bố với nhân dân Việt Nam và thế giới rằng:
“Tất cả mọi người đều sinh ra có
quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm
phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự
do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Lời nói bất hủ ấy ở trong bản
Tuyên ngôn độc lập nǎm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có
ý nghĩa là: mọi Dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân
tộc nào cũng có quyền sống, quyền hạnh phúc và quyền tự do. Bản
Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của Cách mạng Pháp nǎm 1791
cũng nói: “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và
phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. Đó là những
lẽ phải không ai chối cãi được…” (Trích Tuyên ngôn độc lập ngày
2-9-1945 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa).
Hiến pháp đầu tiên năm 1946
của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa qui định tại Điều 1: “Tất
cả mọi quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân
Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái, trai, giàu nghèo,
giai cấp, tôn giáo”. Điều 5 qui định: “Tất cả công dân Việt
Nam đều ngang bằng về mọi phương diện: chính trị, kinh
tế, văn hóa”. Điều 7: “Tất cả công dân Việt Nam đều bình
đẳng trước pháp luật, đều được tham gia chính quyền… ”.
Như vậy ngay trong bản Tuyên ngôn
độc lập khai sinh ra nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và trong
bản Hiến pháp đầu tiên, đại đa số nhân dân Việt Nam đã lựa chọn
và khẳng định Việt Nam là một thể chế chính trị đa nguyên, đa
đảng.
Và điều này đã được cụ thể trong
chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đó là một
chính phủ đa đảng. Trong chính phủ đó ngoài Quốc dân đảng chỉ
hiện diện trong một thời gian ngắn, còn đảng Xã hội và đảng Dân
chủ đã hoạt động và tồn tại cùng với đảng Cộng sản cho đến
năm 1988, là năm họ đã tự tuyên bố giải thể với lý do đã hoàn
thành nhiệm vụ lịch sử (dù trong thực tế có thể có những lý do
khác).
Sự ra đời của các đảng chính trị
trước đây, bao gồm cả đảng Cộng sản dưới thời Pháp thuộc là dựa
vào sự ủng hộ của lực lượng quần chúng mà họ làm đại diện, sau
đó họ tuyên bố thành lập chứ không phải theo một thủ tục pháp
lý nào, và cũng không có bất kỳ một cơ quan nào để đăng ký hay
cấp phép cho họ. Bản thân đảng Cộng sản đã được thành lập ở Trung
Quốc chứ không phải ở Việt Nam.
Như vậy, cách đây hơn 60 năm,
trên đất nước Việt Nam của chúng ta đã từng có một chính
phủ dân chủ, đa đảng với một bản Hiến pháp hết sức tiến
bộ mà lại trong bối cảnh đất nước lúc đó thù trong,
giặc ngoài. Ngày nay, trong một đất nước hòa bình, thống
nhất và xu thế dân chủ hóa diễn ra trên tòan cầu, thì
không thể có lý do gì để hạn chế hay ngăn cản nhân dân
Việt Nam xây dựng một xã hội dân chủ và đa đảng để cho
tất cả mọi người dân đều có cơ hội tham gia vào việc xây
dựng Tổ quốc.
Về mặt pháp
luật hiện hành
Hiến pháp và pháp luật của Việt
Nam hiện nay không có Điều nào cấm hay hạn chế công dân của mình
thành lập một đảng chính trị. Như vậy công dân Việt Nam có quyền
làm những gì mà pháp luật không cấm. Trong Hiến pháp Việt Nam
hiện nay:
Điều 2 qui định: “Nhà nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của dân, do dân và vì
dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân…” Điều 50 qui
định: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con
người về chính trị, … được tôn trọng…” Điều 53 qui định: “Công
dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, …” Điều 68 qui
định: “Công dân có quyền tự do lập hội,…”.
Như vậy mọi quyền lực Nhà nước
đều thuộc về nhân dân và của nhân dân, người dân có quyền tham
gia quản lý Nhà nước bằng cách lập những đảng chính trị khác nhau
để đại diện cho mình. Vì trong Hiền pháp không có qui định cấm
các đảng chính trị khác thành lập và hoạt động.
Điều 4 Hiến pháp qui định đảng
Cộng sản là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội, nhưng không
qui định ở Việt Nam chỉ duy nhất có một đảng Cộng sản được tồn
tại và phát triển. Như vậy đảng Cộng sản cũng chỉ là một tổ chức
chính trị bình đẳng với các đảng phái và tổ chức chính trị khác
hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.
Về mặt thực
tiễn
Trong lịch sử phát triển của nhân
loại, cả về khía cạnh lịch sử cũng như pháp lý, chưa bao giờ có
thực tế xảy ra là một đảng chính trị này cho phép hay đồng ý cho
một đảng chính trị khác ra đời hay thành lập. Mà các đảng chính
trị được thành lập trên cơ sở có sự ủng hộ của một bộ phận người
dân mà họ làm đại diện.
Thông thường ở các nước, các
đảng phái chính trị được tự do thành lập. Và ở một
số nước, họ có Tòa án Hiến pháp là nơi để các đảng chính trị
đăng ký hoạt động hoặc Ủy ban bầu cử trung ương là nơi để các
đảng chính trị đăng ký khi tham gia tranh cử.
Hiện tại, đảng Cộng sản Việt Nam
có khoảng 3 triệu đảng viên so với khoảng 83 triệu người Việt
Nam, như vậy đảng cộng sản chỉ đại diện cho một bộ phận rất nhỏ
dân số Việt Nam. Trong khi đó còn khoảng 80 triệu người Việt
Nam có rất nhiều những ý kiến khác, những quan điểm khác
về xây dựng đất nước, và họ có quyền có một hoặc nhiều
chính đảng khác, ngoài đảng Cộng sản để đại diện cho
quyền lợi và tiếng nói của họ.
Do vậy cả về khía cạnh lịch sử,
khía cạnh pháp lý và thực tiễn, mọi người dân Việt Nam không phân
biệt dân tộc, tôn giáo, tín ngưỡng… đều đã và đang có quyền tự
do thành lập đảng.
Để thành lập
đảng ở Việt Nam?
Đây là câu hỏi mà hiện nay rất
nhiều người Việt Nam đang tìm câu trả lời. Theo nghiên cứu của
cá nhân tôi thì cách làm dưới đây có thể phù hợp:
Trước hết là những công dân nào
muốn hành lập một đảng chính trị mới, họ nên đứng ra thành lập
một Ủy ban gọi là Ủy ban vận động thành lập đảng (việc thành lập
Ủy ban này không phải xin phép). Uỷ ban này sau khi soạn thảo
ra Điều lệ đảng và cương lĩnh tạm thời thì đưa ra cho quần chúng
nhân dân để lấy sự ủng hộ. Ủy ban nên đặt ra khi thu được bao
nhiêu chữ ký ủng hộ (ví dụ là 100, 500 hay 100.000, …) thì đủ
để công bố thành lập đảng và làm lễ ra mắt trước tòan thể
nhân dân Việt Nam và bè bạn Quốc tế.
Trước những đòi hỏi bức xúc của
quá trình dân chủ hóa đất nước, những thành viên cũ của đảng
Dân chủ và đảng Xã hội cùng với hậu duệ của họ hoàn toàn có quyền
để khôi phục lại hoạt động của đảng Xã hội và đảng Dân chủ. Những
thành viên của hai đảng này chỉ cần ra tuyên bố trước nhân dân
Việt Nam và thế giới về việc khôi phục lại hoạt động của họ mà
không cần phải xin phép hay đăng ký vì lý do đơn giản trước đây
họ tự giải tán thì nay họ có quyền tự phục hồi hoạt động của họ.
Việt Nam trong xu thế tất yếu đi
đến một xã hội dân chủ với thể chế chính trị đa đảng đó là chân
lý, mà chân lý thì không một ai có thể phủ nhận hoặc chối bỏ được.
Tôi tin rằng thế hệ trẻ Việt Nam sẽ tự đứng lên để nắm lấy quyền
và cơ hội của mình, đừng bao giờ thụ động ngồi chờ vào sự ban
cho của người khác.
|