|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
Thông
minh xinh đẹp, nổi tiếng trong số dân oan khiếu kiện, đó là chị
Đỗ thị Minh Hằng (số 1 Trại Nhãn Ô chợ Dừa Hà Nội), người đã từng
viết đơn tố cáo quan chức, cán bộ cộng sản ăn bẩn, ăn cả xác người
chết trên mạng toàn cầu, sau cái chết của con trai chị (Cháu Đỗ
Hoàng Dũng - sinh 1985) tại chân cầu Xương Giang, huyện Yên Dũng,
tỉnh Bắc Giang tối ngày 4-6-2001. Sau đó nhờ sự tiếp tay của nhóm
phóng viên Hà Nội (chuyên phụ trách mảng dân oan) mà bài thứ 2
về cái chết của con chị được tung ra với nhan đề: Mất con, mất
của, lại còn mất nốt niềm tin. Bài báo đã nhanh chóng lan ra trên
các trang web của Hải Ngoại và ít nhiều để lại ấn tượng cho bạn
đọc, vì tính chất dã man tàn bạo của luật pháp Việt Nam, những
kẻ luôn tự tôn vinh: "Vịn vai đời mà sống" cho nên sẵn
sàng vịn vai cả người chết để làm tiền trên lưng nạn nhân là chủ
xe - kẻ đã gây ra cái chết oan nghiệt cho Cháu Dũng khi xe chở
quá tải, nổ lốp giữa đường lại không bật đèn trần, đèn mui hay
bất cứ 1 tín hiệu nào để các phương tiện giao thông lưu thông
trên đường biết mà tránh, đã thế cánh cửa ca bin còn mở toang
như một cánh tay của thần chết chìa ra đón lõng trong đêm tối...
5 năm trời vụ án vẫn nằm trong mịt mù của bóng tối và tình người,
đạo lý, con chị chết không được một nén nhang, một lời hỏi han,
chia xẻ từ phía chủ xe và công an- những người thụ án, mặc nước
mắt người mẹ thấm đẫm từ đầu đến cuối lá đơn... Từ đó chị tham
gia trong đoàn quân khiếu kiện đông đảo tại vườn hoa Mai Xuân
Thưởng, thường là người dẫn đầu đoàn quân với những tên tuổi sáng
ngời - những Võ thị Sáu của thời hiện đại như chị Vũ thị Bình
(Hải Phòng) bác Nguyễn văn Nghiệp ở Đồng Tháp, chị Trần thị Bông
ở Sài Gòn, nhà sư Nguyễn thị Lợi ở Đà Lạt v.v, chuyên chặn xe
các đoàn đại biểu quốc hội tại 37 Hùng Vương hoặc nhà riêng của
các lãnh đạo để đưa đơn. Mỗi lần như vậy chị la hét đến khản giọng,
quyết không chuyển đơn cho bất cứ nhân viên dưới quyền nào mà
yêu cầu đích thân lãnh đạo phải ra nhận đơn, từ Phạm Gia Khiêm,
Quách Lê Thanh, Nguyễn văn Yểu, Lê Đình Đấu, Trương Vĩnh Trọng
v.v, sau đó chị và bạn bè hát vang những bài ca cách mạng do chính
các chị "tự biên tự diễn": Vùng lên dân oan Việt Nam
anh hùng, vùng lên xông pha vượt qua bão bùng, thế cứu lấy nước
nhà thề hy sinh thân mình, cầm đơn cương quyết xốc tới... Bao
nhiêu lần bị lãnh đạo nhận diện, cật vấn, đối chất, công an xô
đẩy, quăng quật túm tay, bấm huyệt mà chị gan không núng, trí
không sờn, cứ vèo vèo xe máy, phía sau là bác Ba Nghiệp đeo đầy
huân chương nhận đơn của bà con chất đầy bao tải, để đưa thẳng
vào tận cổng nhà lãnh đạo yêu cầu giải quyết... không ít lần bị
lãnh đạo "chơi khăm" nhận đơn ra vẻ quan tâm, thấy bà
con chịu cảnh oan ức mà ra tay cứu giúp, xong xe đi chưa được
1 quãng ngắn đã thò tay ra cửa xe vứt hết đơn vào gốc cây ven
đường, cả đoàn lại xông lên chặn bằng được, dù lái xe tha hồ luồn
lách lẩn trốn, cuối cùng trước đông đủ bà con chị bắt kẻ lừa dân
phải nhận một bài học thích đáng, ra khỏi xe, nhận lại đơn và
biến hắn thành cái đích để dồn mọi sự xỉ nhục lên đầu:
- Ôi bác Trọng ơi là bác Trọng ơi, nghe bác phát biểu trên đài
trên báo thấy những là phải biết thương dân, để dân oan ức là
lãnh đạo có tội, nào là dân có quyền khiếu nại các cơ quan công
quyền của nhà nước để đòi hỏi quyền lợi cho mình.v.v nghe mà rớm
mắt, ứa lệ, nhưng hôm nay chứng kiến cảnh bác giả vờ nhận đơn
rồi nhẫn tâm vứt đơn của bà con xuống lề đường, gốc cây mà tất
cả dân oan Việt Nam đều... ứa lệ đũng quần... bác Trọng ơi là
bác Trọng ơi..."
5 năm trời vụ việc không hề được giải quyết. Công lý vẫn trong
màn đêm dày đặc, cấp trên chỉ đạo cho cấp dưới, cấp dưới lại chỉ
đạo ngược lại cấp trên bằng hàng chục chiếc phong bì biếu xén...
Thế là hoà cả làng, chỉ có đứa con ngoan ngoãn của chị là thua
thiệt đủ đường, nào không làm chủ tốc độ, nào xe cháu điều khiển
là xe ăn cắp v.v. Cực chẳng đã chị phải nhờ người chuyển đơn lên
mạng toàn cầu và trở thành cái gai trước mặt kẻ cầm quyền là chính
đảng cộng sản. Sau khi rung chuông bài đầu tiên với khẩu hiệu
đầy ấn tượng: Cộng hoà XHCN lầm than, Mù loà, mị dân, lừa dối,
chị đã lọt vào tầm ngắm của Đảng và được mời lên đồn công an làm
việc. Tại đồn công an phường Ô chợ Dừa các cán bộ công an từ bộ,
sở, phường thay nhau chất vấn chị: Nào ai là người đã viết đơn
cho chị, ai tiếp tay đưa bài lên mạng, thực chất xã hội mình dân
chủ gấp triệu lần tư bản, sao lại như khẩu hiệu của bài viết được?
Đây là 1 sự vu khống trắng trợn, một sự xuyên tạc, báng bổ quá
trình đổi mới 20 năm của Đảng, kèm lời đe doạ: Chị hãy cẩn thận,
nếu còn tiếp tục lợi dụng dân chủ kiện tụng theo kiểu này bản
thân chị sẽ không bao giờ được bước chân ra khỏi địa phận Việt
Nam, con cái chị sẽ không thể đi đâu xin việc được...
Lần thứ 2 với bài báo: Mất con mất của lại thêm mất nốt niềm tin,
chị lại bị mời lên đồn để "vạch lá bắt sâu":
- Tại sao chị có bài báo này? Ai đưa cho chị?
- Tôi không biết: Sáng ra mở cửa đã thấy trước cửa rồi
- Chị đưa đơn cho ai để người ta viết bài nói xấu chế độ
- Đơn của tôi rải khắp thành phố, cứ ông đi qua, bà đi lại, các
cháu học sinh đi ngang tôi cũng phát, khi Đỗ Nam Hải ra nhận đơn
tôi cũng đưa, nhà sư thích Đàm Thoa bảo cần 1 bộ nhờ người đưa
lên mạng tôi cũng đưa... Sự thật có đường đi riêng của mình, làm
sao các anh cấm đoán được.
- Rõ ràng trong đơn chị viết kính gửi bà Louise Arbour, cao uỷ
liên hợp quốc, chữ chị còn rành rành ra đây còn cãi.
- Đúng là tay tôi viết, không tìm được công bằng trong nước thì
tôi phải tìm đến thế giới, oan có đầu, nợ có chủ, tôi phải khấn
9 phương trời, 10 phương phật để mong nỗi oan của con tôi được
giải toả, tại sao 5 năm trời các anh không giải quyết đi? Chúng
tôi có muốn đi vòng trên đường thẳng đâu? Lỗi tại tình người,
luật pháp và đạo lý của nhà nước cộng hoà XHCN Việt Nam đấy chứ,
đâu phải lỗi tại tôi.
- Chị ám chỉ ai là quỷ đỏ, quỷ đói, ăn cả xác người chết?
- Tôi đâu có ám chỉ mà sự thật rành rành ra đấy, cái chết của
con tôi đã bị các anh lợi dụng triệt để để tống tiền lái xe, ăn
ngập cả trăm triệu... phần xương, phần thịt còn dắt trên kẽ răng
công an các anh... không là quỷ đói, quỷ đỏ thì là người lương
thiện à? Công an là bạn dân hay là nạn dân?
- Chị nghĩ sao về câu khẩu hiệu trong bài, thực tế Việt Nam đang
đà phát triển, kinh tế, chính trị ổn định nhất ba nước Đông Dương,
hơn cả Trung Quốc Thái Lan, sao lại dám nói là lầm than.
- Bản thân tôi và cả chục triệu dân oan Việt Nam đang lầm than
đây này. Nếu không là sự mù loà, mị dân, lừa dối tại sao số án
oan có thể nhiều đến thế, người người kêu oan, nhà nhà kêu oan,
số vụ việc tồn đọng lại dai dẳng đến thế 5 năm, 10 năm, 20 năm
hoặc lâu hơn thế...
- Chị liệu hồn, nếu lần sau chúng tôi còn bắt gặp chị nhặt những
bài này trước cửa, chúng tôi sẽ lập biên bản.
- Nghị định 69 CP về tự do ngôn luận các anh để đi đâu?
Bí lời cán bộ đập bàn ra oai:
- Đề nghị chị xử sự cho đúng mực, đừng dân chủ qua trớn
Nóng tiết chị đập bàn trở lại:
- Các anh doạ ai hả? 6 khẩu hiệu của công an nhân dân các anh
để đi đâu hay đem vào lăng ướp theo xác ông Hồ rồi: Đối với nhân
dân phải kính trọng lễ phép.
Không chất vấn nổi người đàn bà chân yếu tay mềm, nhưng đại diện
cho lẽ phải, chính nghĩa, chúng dở trò doạ nạt dụ dỗ, cưỡng ép
chị về nhà để có cớ lấy thêm giấy tờ, tài liệu, nhằm hoàn tất
hồ sơ vụ án lấy công, lĩnh thưởng, kéo theo cả đại diện hội phụ
nữ, nơi chị tham gia hoạt động từ thiện, xã hội. Biết không về
không xong với các "chú lính chì dũng cảm" gan lì có
một không 2 trên thế giới, chị đành phải tương kế tựu kế, hòng
hạ bệ chúng trước đám đông:
- Đề nghị các anh dừng lại trước cửa cho tôi khám, nhỡ các anh
bỏ thuốc phiện, chất nổ, đồ buôn lậu vào nhà tôi thì sao, dựng
vụ, vu khống là nghề của công an các anh mà, làm sao tôi tin được?
Cực chẳng đã cả 4 tên giơ cao tay quá đầu để chị chứng kiến bà
hội trưởng hội phụ nữ nắn từng túi áo, túi quần của chúng.
Cuộc khám xét diễn ra suốt 2 tiếng đồng hồ, 10 giờ đêm chúng lại
điệu chị lên đồn cùng 1 đống tang vật vụ án - gồm toàn những bài
rút trên mạng toàn cầu, những tờ rơi của các nhà dân chủ, bản
phô tô văn bản tài liệu liên quan đến "tiền, đồ" của
các lãnh đạo - cũng chính là tiền đồ của dân tộc Việt Nam. Đơn
giản vì tiền USD và nhà hàng, khách sạn, biệt thự của vua, quan
"đồng chí" càng lớn thì tiền đồ của dân tộc càng sa
lầy thảm bại.
11 giờ đêm, sau cả 3 tiếng đồng hồ tra vấn, đấu tố, viết bản cam
đoan, tường trình, chị mới được chúng thả cho về, để "nghỉ
ngơi tĩnh dưỡng" sáng mai - 8 giờ lên làm việc tiếp. Nội
dung chủ yếu là cấm đi kiện trong kỳ đại hội Đảng, không nên quan
hệ với đối tượng xấu, chuyên nhận tiền của bọn "lưu vong
phản động" về ăn chia (được nhà sư thích Đàm Thoa kịp thời
tố giác với cơ quan an ninh) nhằm ngăn chặn một việc làm vô cùng
xấu: Bắn tin cho nước ngoài lấy tiền.v.v và v.v.
... Biết mình đại diện cho chân lý, chính nghiã, ma quỷ phải sợ
người chứ không thể ngược lại, nên suốt buổi làm việc chị đã tỏ
rõ chất thép của mình, kể cả viện dẫn đến cái chết:
- Đời tôi đã ba lần tự tử hụt vì không muốn sống với lũ quỷ các
anh, giờ kể cả phải hy sinh mạng sống, tôi đâu có sá. Còn phải
sống ngày nào trên đời trong bầu không khí ô nhiễm vì bị các anh
vấy bẩn này tôi đâu có thiết. Chết trong còn hơn sống đục... vì
thế việc các anh anh làm còn đường tôi tôi đi.
12 giờ chúng phải thả cho chị ra sau khi đã bị chị dồn vào tận
chân... của các lẽ phải, điều hay ở đời, cái mà bọn chúng phải
biết mà tránh để khỏi để lại hậu hoạ cho con cháu: Một đời làm
lại (tay sai nha lại) tam đại dở hơi.
Dù phải dồn hết tinh lực vào trận đấu trí, bảo vệ lẽ phải, niềm
tin đến mức run người, lạc giọng, được bọn chúng dở giọng mua
chuộc, mua phở, nước ngọt, chị không hề động đến một giọt, mà
còn khẳng khái dồn ép chúng:
- Tôi ăn phở, uống nước của các anh để bị các anh cho thuốc độc,
hơi độc, chất gây nghiện vào nhằm phi tang nhân chứng à? Bao nhiêu
nhà dân chủ, bao nhiêu lãnh đạo có lương tâm, từ Dương Bạch Mai,
Hoàng văn Thái, Đặng Kim Giang, Lê Trọng Tấn... đều bị các anh
ngấm ngầm hạ độc, người dân Việt Nam ai còn lạ gì bộ mặt thật
của các anh - những con chó săn trung thành của Đảng cộng sản
khủng bố, bóc lột, tham tàn, đểu cáng mị dân này...
Suốt 7 ngày chúng họp, dù bị cấm đoán đi kiện, gặp gỡ bà con khiếu
kiện, cả một tá chó săn trung thành khủng bố đàn áp về tinh thần
ngồi canh trước cửa hoặc bám theo từng bước, chị vẫn lặng lẽ giúp
dân theo cách của mình. Trước đó - người cha của chị bằng tấm
lòng cứu nhân độ thế - thân như chiếc bóng lạt phai mà tâm lại
như kho báu như lai phật đường, cứu 3 vạn người bệnh trong dịch
sốt xuất huyết mùa hè 1969 (được bộ trưởng bộ Y tế Tôn Thất Tùng
mời vào bệnh viện đầu ngành của trung ương để cùng đội ngũ bác
sĩ kết hợp đông tây y chữa bệnh cho dân). Nay ông đi rồi, hào
quang linh diệu từ muôn phương còn để lại, thì chị- vốn là con
gái duy nhất của ông không thể làm trái những điều ông đã dạy,
những việc ông đã làm, đó là phải biết "cứu người trong cõi
luân thường vi vô". Điều mà văn hoá Đảng cấm nghẹt thì chị
theo văn hoá truyền thống dân tộc giúp họ - những người dân thấp
cổ bé họng, đầy mình oan khiên, những thân phận chị Dậu vật vờ
câm nín mà tiền đồ đen tối hơn tiền đồ chị Dậu từ năm 1930, từ
khi có Đảng tiếm quyền, bóc lột, đè trăm thứ thuế lên đầu, thẳng
tay lừa đảo họ bằng những dự án ma, lấy đất chia nhau và sẵn sàng
đàn áp nếu không chịu nhận số tiền đền bù, thực chất là bố thí
sau khi đã cướp không miếng đất hương hoả tổ tiên của họ. Một
hành động của lũ Bá Kiến thời nay: Lấy 10 vứt trả 1... vì thương...
Chứng kiến cảnh chị tất bật bên bà con khiếu kiện ba miền, nhường
cơm xẻ áo, nay bị gọi lên đồn chất vấn, mai có công an đến nhà
dò hỏi, xét nét, phao tin đồn nhảm để hạ thấp uy tín danh dự chị,
những cựu chiến binh già truyền tay nhau bài thơ viết về chị còn
tươi màu mực:
Hoa Giữa Rừng
Gươm
(Tặng cháu Đỗ thị Minh Hằng - khi nghe tin cháu liên tiếp bị công
an khám nhà, gọi lên đồn chất vấn)
Cánh hoa giữa rừng gươm
Làm bao người khiếp hãi
Cũng bao người muốn hái
Lại bị giáo gươm khua
Ôi thời đại yêu ma
Công an là giẻ rách
Lãnh đạo mình tắc trách
Ăn hết phần dân ta
Lừa dối và điêu ngoa
Nhũng tham và khủng bố
Bao nhiêu trò nhăng nhố
Từ ngày Đảng sinh ra
Đảng uống dòng suối đen
Của độc tài chết chóc
Quên nỗi khổ người dân
Đảng lạnh lùng cướp bóc
Dân tộc còn lao đao
Bởi Đảng kia dối trá
(Văn hoá Đảng* càng cao
Dân mình càng mất giá)
17-4-2006
CCB Võ Quế Dương
Xin mượn đầu đề bài thơ để làm tựa đề cho bài viết về chị - một
cái tên không thể nào lột tả chính xác hơn, vì chị vốn dĩ đã là
một bông hoa nức tiếng Hà thành xưa nay, lại biết chọn cách sống
cho mình theo tấm gương lẫm liệt của người cha, đi ngược với những
gì đảng làm: Đó là tham nhũng, khủng bố, dối lừa, mị dân v.v nên
phải chịu cảnh làm một bông hoa giữa rừng gươm của kẻ thù dân
tộc - đó là Đảng cộng sản Việt Nam và bè lũ hôn quân của Đảng.
Hà Nội 27-4-2006
TOP
|