|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
Q
ua hai số khởi đầu, báo Tự Do Ngôn Luận (TDNL) đã tạo nên một
tiếng vang phấn khởi từ quốc nội ra hải ngoại. Theo một vị trong
nhóm chủ trương cho biết, tờ Tự Do Ngôn Luận trước tiên được biên
tập và in ra trong nước cho đồng bào quốc nội xem. Đây là việc
cần làm và đã làm dành cho đồng bào, nhất là giới không có phương
tiện vi tính, còn ngại vào café internet vốn bị kiểm soát rất
chặt chẽ hoặc có máy vi tính nhưng không có nhu liệu có thể vượt
được hàng ngàn bức tường lửa (firewalls) của CSVN. Vì số báo in
ra chỉ giới hạn, tờ báo đã được những người có phương tiện tài
chính sao cóp (copy) và chuyền tay cho nhiều người khác. Tiếp
theo đó, bài vở mới đưa lên internet để thành tờ báo điện tử cho
đồng giả khắp nơi đọc.
Xuất bản tờ Tự Do Ngôn Luận là một việc làm mà người viết vừa
kính phục vừa ưu tư. Người viết kính phục nhóm chủ trương tờ báo
đã thể hiện tinh thần vô uý đến cao độ để minh danh Chủ Nhiệm
và Ban Biên Tập. Người viết kính phục vì những vị ấy không câu
nệ đến khả năng, hoàn cảnh và thế lực hạn hẹp của mình trong vòng
kềm tỏa của một chế độ nổi tiếng là tàn ác và phi nhân nhất trên
thế giới, song đã vượt qua nỗi sợ hãi bị công an của đảng CSVN
bắt bớ, tra tấn và tù đày như những lần trước, mà nhiệt thành
tự động đứng ra xung phong gánh vác trọng trách lãnh đạo truyền
thông của cuộc đấu tranh cho nền Dân Chủ Việt Nam. Mặt khác, người
viết cũng ưu tư, vì bên cạnh những can trường đảm lược ấy, lại
ẩn hiện một khuynh hướng cầu an mà người viết nhận thấy qua tờ
TDNL số 2 và một số bài viết gần đây.
Theo GS Nguyễn Chính Kết, tác giả bài viết "Tình Hình Chính
Trị Việt Nam Sau Đại Hội X Đảng CSVN" đăng trong TDNL2, thì
những người đối kháng có nhiều thành phần với chủ trương khác
biệt: (1) những người chủ trương lật đổ (overthrow) chế độ hiện
nay để xây dựng một hệ thống chính trị hoàn toàn mới trên căn
bản dân chủ, tự do và bình đẳng; (2) những người chủ trương chuyển
hóa (transform) đất nước từ chế độ chuyên chính độc đảng cộng
sản sang một chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng; và (3) những người
chỉ chủ trương cải thiện (reform) chế độ, nghĩa là vẫn chấp nhận
chế độ cộng sản toàn trị hiện nay, nhưng họ đòi hỏi nhà cầm quyền
phải nới rộng các quyền tự do và dân chủ của người dân hơn.
Rất có thể nhận định đó là một diễn tả đầy đủ thực trạng của phong
trào đối kháng hiện nay ở trong nước. Vấn đề khó khăn và nguy
hiểm là việc dung nạp thành phần DC3 với hai thành phần Dân Chủ
1(DC1) và DC2 mà GS Nguyễn Chính Kết đề nghị.
Lịch sử đã chứng minh, và chính GS Nguyễn Chính Kết cũng nhận
định, là chủ nghĩa cộng sản và những phó sản của nó như xả hội
chủ nghĩa, hợp tác xã quốc doanh, v.v..., "đã quá lỗi thời
mà chính nơi xuất phát ra nó là nước Nga cũng không thèm áp dụng
nữa". Những người trong thành phần DC3, dù không còn tin
vào chủ nghĩa CS nhưng vì sự an toàn cá nhân mà vẫn ca tụng chế
độ, tức là vẫn muốn chấp nhận sự cai trị của chế độ hiện nay bằng
cách "cải thiện" nó. Dù có thật sự suy nghĩ như vậy
hay không, nhưng nếu vì bất cứ lý do gì mà nói ra quan niệm đó,
thì rõ ràng là họ đang đi ngược lại, hay đúng hơn là làm cản trở
nỗ lực loại bỏ chế độ hiện nay để sớm canh tân và phát triển đất
nước. Vì thế, việc chấp nhận họ đứng chung trong phong trào Dân
Chủ tại Việt Nam không sớm thì muộn sẽ tạo mâu thuẩn trong tập
thể đấu tranh.
Đã thế, cũng theo GS Nguyễn Chính Kết, những người thuộc thành
phần "nghĩ một đường, nói một nẻo" như thế thì ai bảo
đảm được họ sẽ "làm một cách khác", nghĩa là từ suy
nghĩ sang lời nói và đến hành động đều mâu thuẩn? Với kinh nghiệm
60 năm bị lừa gạt và tráo trở bởi các tín đồ chủ nghĩa cộng sản
thấm nhuần chủ trương "cứu cánh biện minh cho phương tiện"
của Duy Vật Biện Chứng Pháp, làm sao mà đại khối dân tộc cũng
như các thành phần DC1 và DC2 có thể yên tâm tin tưởng vào sự
thành tín của DC3? Nếu GS Nguyễn Chính Kết cho rằng ở hải ngoại
có những kẻ "chống cộng cuội" vì tuyên bố chống cộng
mà hành động lại hợp tác hay tiếp sức cổ xuý cho các chương trình
chiêu dụ đồng bào "hải ngoại về nguồn" của CSVN qua
Nghị Quyết 36, thì lấy gì để bảo đảm là thành phần DC3 không phải
là nội gián do thành phần "bảo thủ" trong đảng CSVN
gài vào để phá nát phong trào Dân Chủ? Câu hỏi này không hàm ý
rằng tất cả các vị trong thành phần DC3 là nội gián của CSVN nhưng
nêu ra chỉ để thận trọng cảnh giác mà thôi.
Các nhà Dân Chủ chân chính hy vọng gì ở thành phần DC3 và các
đại biểu Đại Hội X đảng CSVN? Chúng ta hãy xem lại các bài viết
của các ông Trần Khuê, Bùi Tín và Nguyễn Thanh Giang là những
vị được nhiều người xem là những đại biểu cho khuynh hướng hòa
dịu DC3 để nhận định tư tưởng và thái độ của họ. Người viết chỉ
trích lại các câu đáng chú ý:
Giáo Sư Trần Khuê trong lá thư của ông gởi ngày 14-4-2006 cho
đồng bào trong và ngoài nước dưới tựa đề "Tuyên Ngôn Dân
Chủ: Lời Kêu Gọi Đại Đoàn Kết Vì Một Nền Dân Chủ Thực Sự Cho Việt
Nam" đã viết: “Chúng tôi hy vọng tất cả 1.178 đại biểu sắp
dự Đại hội X đều ghi tạc trong tâm thức của mình cái định thức
giàu ý nghĩa trên..... Các vị đại biểu Đại hội X cũng như các
vị được trúng cử lãnh đạo nên khắc phục mọi nỗi lo sợ hão huyền,
nên khôi phục tinh thần dũng cảm đổi mới của Đại hội VI”.
Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang trong lá thư "Kính gửi các vị
đại biểu đại hội X đảng CSVN" với tựa đề "Một Tấm Lòng
Thiết Tha Vì Dân Chủ": “Khẩn thiết mong các lão thành cách
mạng, các nhà báo và tất cả những ai có điều kiện hãy giúp chuyển
ngay đến tận tay các vị đại biểu Đại hội X. Rất mong quý vị nhận
ra được tầm mức cấp thiết được đặt ra ở đây. Chắc hẳn vấn đề này
không thể được đưa vào chương trình nghị sự, nhưng hy vọng thông
qua những "trao đổi hành lang", các vị lãnh đạo sắp
được bầu vào nhiệm kỳ khoá X sáng suốt hơn, khách quan hơn sẽ
giải quyết vấn đề đúng đắn hơn một cách nhanh chóng”.
Cựu đảng viên cao cấp CSVN Bùi Tín trong "Lời nhắn tới các
đại biểu dự Đại hội X: Hãy nhận rõ trách nhiệm, và đứng thẳng":
"Đảng CS sắp bước vào Đại hội X, tôi muốn nhân dịp này nhắn
nhủ vài lời với hơn một nghìn đại biểu mang danh nghĩa thay mặt
cho hơn 2 triệu đảng viên để quyết định về đường lối chính sách
và nhân sự trong 5 năm tới. ... Nếu như qua bài viết này, có một
vài vị nhận ra lẽ phảỉ, đứng thẳng dậy ngay trong đại hội X theo
gương các vị trên đây, tôi thật sự sung sướng. Các vị sẽ được
quý trọng và công luận ngợi ca và bảo vệ xứng đáng… Cuối cùng
tôi gửi lời chúc các đại biểu Đại hội X hãy tự mình đánh thức
lương tâm của con người chân chính, có óc xét đoán trong sáng,
có khả năng tỉnh táo phân biệt đúng sai, phải trái, để đứng thẳng
dậy, ngẩng cao đầu lớn tiếng nói điều hay lẽ phải, bất chấp cường
quyền và cưỡng ép”
Một cách tóm tắt, các vị trên đều giống nhau ở điểm vẫn còn tin
tuởng rằng tầng lớp lãnh đạo đảng CSVN có khả năng suy nghĩ để
nhận ra những sai lầm của họ mà thay đổi chế độ "đứng thẳng
dậy, ngẩng cao đầu lớn tiếng nói điều hay lẽ phải, bất chấp cường
quyền và cưỡng ép" Từ đó chúng ta thấy xuất hiện những hy
vọng, mong mỏi lãnh đạo đảng CSVN tự ý thức và "cải thiện"
để dân nhờ.
Đó là điểm khác biệt của DC3 đối với tập thể Dân Chủ còn lại.
Mặc dù các vị DC3 vốn là những cựu cán bộ Cộng Sản cao cấp, nhưng
họ đã không lưu ý hoặc không nhớ rằng đoàn đại biểu trong đảng
CSVN là do sự "đề cử" qua các phiên họp trung ương đảng
CSVN, ngoại trừ một số cá nhân tự ứng cử để có tính chất dân chủ
biểu kiến nhưng sẽ không đắc cử. Ông Bùi Tín mở đầu bài viết bằng
các câu: "Sau các phiên họp trung ương 13 và 14, một không
khí chán nản, mất niềm tin đang lan tràn cả nước, khắp các giới...Ban
lãnh đạo CS giữ thái độ độc đoán, ngỏ lời "xin ý kiến toàn
xã hội", xong lại trơ tráo giữ nguyên những văn kiện xa lạ
với cuộc sống và giữ nguyên cung cách cử ban lãnh đạo mới một
cách lén lút theo kiểu phe cánh". Chúng ta thấy một điều
nghịch lý đến độ ảo tưởng: Đại biểu đoàn ĐH X là sản phẩm của
một tập đoàn (mà theo ông Bùi Tín) "tự dẫn đảng của họ vào
thế bế tắc và đẩy cả dân tộc ta vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm".
Sản phẩm của một tập đoàn như thế không thể nào tự nhiên từ bản
chất tồi tệ thoái hóa mà trở thành phản tỉnh tiến bộ được, cho
dù ông Bùi Tín có kêu gào lạy lục bao nhiêu lần nữa. Kết quả là
sau đại hội X, ông Bùi Tín lại viết thêm một bài khác với đầy
nỗi thất vọng về thành phần lãnh đạo Trung Ương Đảng X của CSVN.
Cho nên thái độ dứt khoát cần có để phong trào đấu tranh cho Dân
Chủ Việt Nam được tồn tại và mạnh tiến là không nên dung nạp các
tư tưởng, chủ trương và hành động của thành phần DC3 trong các
nỗ lực đấu tranh, để rồi bị ảnh hưởng và lung lạc bởi ảo tưởng
của họ. Nếu họ ca tụng chế độ hay Hồ Chí Minh, cho dù "trong
bụng không nghĩ như vậy", thì phong trào Dân Chủ sẽ không
thể đoàn kết với họ, và không bao giờ ngại hay tiếc "sẽ đánh
mất họ". Đây không phải là sự cực đoan hay bảo thủ, nhưng
là sự xác định cần thiết cái quyết tâm sống chết cho nền Tự Do
Dân Chủ trước đại khối dân tộc trong và ngoài nước, để đồng bào
yên tâm mà ủng hộ công cuộc đấu tranh.
Vận mạng đất nước phải được quyết định bằng một cuộc cách mạng
triệt để, thay đổi hẳn hệ thống độc đảng cai trị hiện nay, chứ
không thể bằng sự "cải thiện" cái Xã Hội Chủ Nghĩa.
Để cho XHCN tồn tại là kéo dài nỗi khổ đau của dân tộc, vì chủ
nghĩa Cộng Sản là nguồn cội của tang tóc, đổ vỡ và hận thù.
Mặc dù dứt khoát như thế, phong trào Dân Chủ chân chính đương
nhiên chấp nhận sự khác biệt và không tìm cách ngăn cản "chiến
thuật an toàn" của thành phần DC3, cho dù thấy nó là một
chiến thuật không tưởng và làm chậm tiến trình dân chủ hóa Việt
Nam. Ngược lại, nếu thành phần DC3 nhận chân ra sự mâu thuẩn trong
tư tưởng cầu an và ảo tưởng cải thiện đảng CSVN, mà thay đổi lời
nói và hành động phù hợp với cao trào đấu tranh chung, thì sẽ
không còn DC3 nữa, vì DC3 sẽ hóa thành DC2.
Mặt khác, chủ trương loại bỏ chủ nghĩa CS và phó sản của nó là
chế độ XHCN không có nghĩa là loại bỏ đảng viên cộng sản. Những
nhà Dân Chủ chân chính không bao giờ chủ trương trừng phạt những
người cộng sản như lãnh đạo đảng CSVN đã và đang tàn hại những
người Việt quốc gia trong suốt 60 năm qua. Sẽ không có chết chóc,
tù đày, "trại tập trung", "cải tạo", "kinh
tế mới", v.v... sau khi cuộc cách mạng Dân Chủ Nhân Bản thành
công. Do đó, sẽ không có thành phần đấu tranh dân chủ với chủ
trương "sắt máu" tiêu diệt đảng viên CSVN, như thành
phần bảo thủ trong đảng CSVN đã và đang làm. Trong ý nghĩa này,
DC1 và DC2 chỉ là một. Họ là những nhà đấu tranh Dân Chủ chân
chính, từ chủ trương cho đến hành động đều thuần nhất, nằm trong
ý niệm "toàn diện đấu tranh" bằng mọi phương tiện khả
thi. Tách biệt họ ra là một chủ ý không tốt và không thực tế.
Trong quan niệm "toàn diện
đấu tranh", bất cứ điều gì có lợi cho đại cuộc mà không bá
đạo và không ảo tưởng đều nên được tận dụng. Đó là định hướng
căn bản cần thiết cho một tập họp được xây dựng bằng một sách
lược lấy dân làm gốc, bởi dân hiện hữu, và vì dân tranh đấu, mới
được lâu dài và hiệu quả, mang lại thắng lợi cuối cùng cho dân
tộc.
|