|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
Thuở
đi học em là món hàng trao đổi
Em thống thiết trước ống kính truyền hình
Được nhào nặn để thành kẻ gian dối
Giọng run run lệ muốn trào khóe mắt
Chữ thành thật đâu thể có trên môi
Bốn bể năm châu sóng dậy nghĩa tình
Rồi vào đời với khối hành trang ảo
Ào ạt gửi đến tiền, hàng cứu trợ
Em bước đi trên đôi chân lảo đảo
Mắt sáng rỡ rộng vòng tay đón nhận
Để trụ vững em biết cách làm sao
Miệng ríu rít cảm tạ quí ân nhân
Em áp dụng những bài học thuở nhỏ
Lòng mong ước nhiều thiên tai đổ xuống
Và thế là càng lúc càng lên cao
Tai lắng nghe tiếng sông nước cựa mình
Thời gian trôi em biến ảo ra thật
Cả đất nước như một mớ bòng bong
Tài qua mặt những siêu lừa quốc tế
Quan dưới chỉ lên quan trên chỉ xuống
Ngất ngưởng đỉnh cao em ngồi chễm chệ
Dân đen mếu máo chẳng biết làm sao
Dãy dọc tòa ngang, bổng lộc ê hề…
Dân chết mặc dân, tiền của thu vào
Em nào có cái khái niệm đồng bào
Dân chết mặc dân, tháng ngày phè phỡn
Mặc dù miệng sa sả hai tiếng đó
Nay du lịch Tàu, mai du lịch Mỹ
Đất nước này không một ai khốn khó
Mốt lại vù vù bay đến trời Âu
Ngọai trừ em - vị cán bộ ngôi cao
Thỏa sức đánh bạc, tha hồ chơi gái…
Em ngày ngày vơ vét từng đồng hào
Tiền của cướp được, cần chi lo âu
Trong túi vá của cùng đinh khố rách
Những thúng đô-la, ném qua cửa sổ
Em móc moi từng sợi mì, hột gạo
Như tiền âm phủ trong những đám ma
Trong bao tử của người gặp thiên tai
Buổi tối ở nhà chăm chú tìm đọc
“Tư tưởng HCM” ánh sáng soi đường.
|