|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
K
hái niệm về dân chủ được đem ra thực hành lần đầu tiên khi nền
Cộng Hòa của đế quốc La Mã ra đời khoảng 500 năm trước Tây Lịch.
Đế Quốc La Mã thành hình được cai trị bởi Consul (chấp chính quan),
chức vụ nắm quyền cai trị, và Senate (nghị viện) cơ quan làm ra
luật pháp cho đế quốc. Tuy nhiên hình thức dân chủ sơ khai và
thô thiển này chỉ thể hiện ở thượng tầng kiến trúc và nó cũng
bị chết yểu khoảng 400 năm sau khi Caesar trở thành hoàng đế độc
tài khét tiếng của đế quốc.
Gần hai ngàn năm sau, khái niệm
về dân chủ mới nẩy sinh và triển nở trong lối sống và tập quán
xã hội của người dân Việt. Tuy muộn màng nhưng việc thực hành
dân chủ ở nước ta thời đó lại rất cơ bản và vững chắc. Trong khi
các nhà nước tại nước ta ngày đó là các chế độ quân chủ độc đoán
thì tại xã thôn, người dân đã biết thực hành dân chủ bằng cách
bầu ra các người đại diện lo việc làng xóm. Nền dân chủ này mang
đặc tính dân gian nằm ngay trong hạ tầng cơ sở của các chế độ
phong kiến. Phàm ai là con dân Việt đều tự hào về truyền thống
dân chủ này của đất nước. Quyền hành của triều đình (và ngay cả
của thực dân) thường phải dừng lại bên ngoài lũy tre xanh trước
khi đi vào làng xóm. Vì thế mới có câu: Phép Vua thua Lệ Làng.
Tóm lại, trong khi khái niệm dân chủ chỉ mới hé nở tại đế quốc
La Mã trong một thời gian rồi tắt lim đi và cả thế giới từ Âu
sang Á lại chìm vào cái hố sâu độc tài phong kiến triền miên suốt
gần hai mươi thế kỷ, thì tại Việt Nam cái tinh thần dân chủ kia
lại nhen nhúm và nở rộ sau lũy tre xanh ngay trong khi các triều
đại phong kiến còn thịnh hành. Đó là một lề lối sinh hoạt dân
chủ rất độc đáo của Tộc Việt mà không một dân tộc nào trên thế
giới này có được.
Đáng lý ra sau khi hạ bệ được triều
đình nhà Nguyễn, Hồ Chí Minh chỉ cần phát huy nền dân chủ xã thôn
đã có sẵn, triển khai, cơ chế hoá và kiện toàn nó trên qui mô
toàn quốc thế là xong. Như thế dám chắc rằng Việt Nam là một quốc
gia dân chủ vững chắc và gương mẫu số một trên thế giới.
Nhưng thảm thương thay, Hồ đã đem
du nhập vào đất nước một nền độc tài khủng khiếp có một không
hai từ cổ chí kim. Sự điếm đàng của chủ nghĩa cộng sản Hồ là,
bên trong thì độc đoán chuyên chính, nhưng bên ngoài miệng vẫn
xoen xoét nói là dân chủ, mà còn dân chủ gấp triệu lần các nước
tư bản dân chủ nữa. Người dân Việt Nam cứ tưởng thiệt, không dè
về sau mới vỡ lẽ ra dân chủ của Hồ truyền bá chỉ là dân chủ cuội,
dân chủ bịp.
Thật vậy, trước hết phải biết rằng
trong kinh điển cộng sản không hề có phạm trù dân chủ, cũng không
có danh từ nào được gọi là dân chủ cả. Khái niệm về dân chủ mà
người CS thường đề cập tới được gọi là “dân-chủ-tập-trung”. Mà
dân-chủ-tập-trung thì hoàn toàn khác với chữ dân-chủ mà chúng
ta thường dùng. Nói trắng ra dân-chủ-tập-trung tức là tập trung
dân-chủ, nghĩa là chẳng có dân chủ mẹ gì hết cả. Bởi vì ý nghĩa
thật của dân-chủ-tập-trung là tất cả các quyền dân chủ của người
dân được tập trung vào một mối để cho một người hay một số người
nắm giữ và tùy quyền phân phát thì còn gì gọi là dân chủ. Người
dân khi muốn thực hành quyền làm chủ của mình lại phải ngửa tay
đi xin. Được hay không còn tùy người có quyền cho tức là đảng
công sản. Dân chủ như thế còn thê thảm hơn là độc tài nữa.
Mà dân-chủ-tập-trung là cái gì?
Ta hãy nghe Hồ Chí Minh giải thích với đám cán bộ văn nghệ sĩ
đại khái như sau: “Dân chủ tập trung là chẳng hạn các cô các chú
có cái valise hay rương, hòm gì đó. Các cô các chú có gì quí báu
đem cho cả vào trong đó, khóa lại, rồi các cô các chú đem chìa
khóa đến gởi cho bác giữ dùm. Khi nào cần lấy gì trong đó ra xài
thì đến bảo bác mở valise lấy cho. Thế là dân chủ tập trung đấy.”
Một thí dụ rất nhỏ, rất bình dân, và rất dễ hiểu đã cắt nghĩa
thông suốt cả một đường lối dân sinh quan trọng bậc nhất của quốc
gia. Đám cán bộ (mà là cán bộ văn hóa đấy nhá) nô gia hết sức
phục tài của bác và mê bác như điếu đổ. Họ cứ thế tán dương bác
là nhà cai trị cơ trí tuyệt vời. Nhưng họ có ngờ đâu bên trong
cái gọi là dân-chủ-tập-trung kia lại còn giấu kín một cái cơ chế
chết người nữa, đó là “đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước
quản lý”. Như vậy theo Hồ giải thích thì cái valise đồ đạc vẫn
là của các cô các chú. Nhưng các chú các cô muốn lấy ra xài thứ
gì trong đó thì phải được phép của bác trước, vì bác lãnh đạo
mà. Rồi cho dù có được bác cho phép, các cô các chú còn phải đến
xin ông nhà nước lấy cho mới được, chứ các cô các chú không được
tự quyền vô kho mà lấy. Hỏi lãnh đạo là ai, và nhà nước là ai
đây? Xin thưa tất cả đều là “bác Hồ” hay “đảng” chứ còn ai vào
đây nữa.
Trong cái gọi là nền dân-chủ-tập-trung
quái đản này, quyền hành có khi tập trung chỉ trong tay một người
như tại Liên Sô thời Lenin hay Stalin, và ở Trung Quốc thời Mao
Trạch Đông, nhưng cũng có khi quyền hành tập trung vào trong tay
một nhóm người như hiện nay tại nước ta. Cho dù một người hay
một nhóm người nắm quyền thì các quyền công dân cũng đều tập trung
hết vào trong tay họ, chế độ đó chúng ta gọi là độc tài đảng trị.
Sự độc tài đảng trị tại các nước cộng sản đều đem đến một hậu
quả chung là sự suy thoái về mọi mặt trong đời sống xã hội, và
còn có thể đưa đến nguy cơ mất nước như một số nước Đông Âu trước
kia và Việt Nam hiện nay. Những gì đang xẩy ra tại Việt Nam trước
mắt chúng ta cho thấy rõ như thế.
Đến khi toàn thể đất nước đã ra
đến nông nỗi này thì một số người cộng sản mới thức tỉnh. Tuy
nhiên hình như họ vẫn chưa nhìn rõ vấn đề. Nhiều người từ bỏ đảng
CS, đứng lên tranh đấu cho dân chủ, nhưng không hiểu sao họ lại
vẫn nhất quyết giữ lấy cho bằng được sự lãnh đạo đất nước của
đảng cộng sản. Như thế còn gọi là dân chủ sao? Họ cần hiểu rằng
quyền làm chủ đất nước và điều hành guồng máy quốc gia là quyền
của người dân, của mỗi cá nhân công dân. Quyền này người dân thường
không trực tiếp sử dụng mà trao cho người đại diện của mình trong
một cuộc đầu phiếu dân chủ. Đó là dân chủ, và mới là dân chủ đích
thực. Họ không thể lẫn lộn quyền dân chủ này với khái niệm dân-chủ-tập-trung
bịp bợm kia được. Rõ ràng việc dành độc quyền lãnh đạo đất nước
cho đảng cộng sản là chuyện hoàn toàn phi lý và phi dân chủ. Không
thể cấp nhận được.
Những người cộng sản ly khai họ
phải ý thức rõ điều này. Còn nếu không, nền dân chủ mà họ tranh
đấu cuối cùng cũng vẫn chỉ là dân chủ bịp mà thôi.
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất ●
|