|
"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức
và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết
hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ
phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của
mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982.
Trong số này:
|
K
arl Marx và Engels chủ trương huy động sức mạnh của giai cấp vô
sản để làm cuộc cách mạng phá đổ xã hội cũ, cướp lấy chính quyền,
xóa bỏ các giai cấp thù nghịch, phản động hầu thiết lập chế độ
chuyên chính vô sản. Đây là cốt lõi của chủ nghĩa cộng sản đã
bị sụp đổ sau 72 năm được áp dụng tại Liên Xô và một số nước trên
thế giới. Nó sụp đổ vì nó đi ngược lại nguyện vọng của con người
trong xã hội. Nó sụp đổ vì nó phản khoa học, phản tiến hóa. Nó
sụp đổ vì không một dân tộc nào chấp nhận chế độ độc tài. Nhưng
không phải vì vậy mà cái chủ nghĩa phi nhân này không tồn tại
đến ngày hôm nay. Nó tồn tại không vì giá trị của nó. Nó tồn tại
vì có một số người muốn lợi dụng nó để áp dụng chính sách cai
trị chuyên chính, cai trị độc tài trên đất nước của họ.
Cộng Sản Việt Nam (CSVN) khẳng định trong bản dự thảo "Báo
cáo chính trị" Đại Hội X, kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin. Họ
tuyên bố "đổi mới", từ bỏ kinh tế tập trung xã hội chủ
nghĩa (XHCN) để theo kinh tế thị trường, nhưng không từ bỏ con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Nói cách khác họ kiên định lập
trường "chuyên chính" độc đảng. Từ nhiều năm nay và
nhất là trước cái Đại Hội X của đảng CSVN sẽ nhóm họp trong những
ngày sắp tới, họ đã huy động các phương tiện truyền thông, tuyên
truyền của họ đả phá những xu hướng đòi dân chủ đa nguyên, đa
đảng. Theo lập luận của họ đăng trên tờ Nhân Dân điện tử ngày
28/3/2006, thì "Đa nguyên, đa đảng" không phải là "chiếc
đũa thần" mà là chiếc đũa mốc. Thậm chí nó còn làm cho đất
nước mất ổn định, xã hội rối loạn, kéo lùi sự phát triển".
Sở dĩ cộng sản Hà Nội đang điên cuồng tấn công "đa nguyên,
đa đảng" trong thời điểm này là vì, sau khi họ phổ biến bản
"dự thảo báo cáo chính trị" để gọi là lấy ý kiến của
dân thì đã có rất nhiều bản góp ý của những người trong cũng như
ngoài đảng đề cập đến vấn đề "phải đa nguyên đa đảng".
Theo ông Vũ Hồng Lợi ở Hà Nội, trong bài viết "Tin Tức về
Đại Hội X" đề ngày 10/3/2006 vừa qua thì "Một Vụ trưởng
của Ban Văn hoá - Tư tưởng Trung ương tiết lộ theo tổng hợp ban
đầu: Có 71% ý kiến vòng vo hoặc xa xôi ẩn ý và cũng có nhiều ý
công khai tỏ rõ tư tưởng đa nguyên đa Đảng". Trước xu hướng
rõ rệt đòi hỏi đa nguyên đa đảng, mặc dù bộ máy tuyên truyền Hà
Nội không ngớt đả kích; nhưng chính Nông Đức Mạnh đã phải tuyến
bố trong bài diễn văn bế mạc Hội Nghị 14 Trung Ương đảng CSVN
rằng: "Đối với những vấn đề còn có nhiều ý kiến khác nhau,
chưa thể giải quyết ngay trong đại hội này, Trung ương xin ghi
nhận và cho tiếp tục nghiên cứu sau đại hội". Biết rõ, không
thể gạt hẳn đi những ý kiến về dân chủ và đa nguyên, đa đảng,
Nông Đức Mạnh và đảng CSVN đã phải dùng kế hoãn binh. Đây là một
thủ đoạn quen thuộc của CSVN. Một khi qua Đại Hội và họ đã củng
cố được ngôi vị "chuyên chính" rồi thì họ sẽ chẳng bao
giờ đếm xỉa đến những đề nghị đa nguyên đa đảng. Có chăng là họ
sẽ bắt đầu một đợt trù dập mới đối với những người cả gan đưa
đề nghị. Ngay từ bây giờ họ đã răn đe: "Từ hệ thống và bản
chất của chúng, các luận điệu này có mục đích rất cụ thể và rõ
ràng, đó là muốn xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa
bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa".
Sau khi chủ nghĩa Mác Lênin sụp đổ, cộng sản Hà Nội đã phải từ
bỏ con đường kinh tế XHCN và mở cửa ra tiếp cận và tìm cách hội
nhập với thế giới, ý niệm dân chủ đa nguyên đa đảng đã ngày càng
phổ biến trong quần chúng nhân dân. Khởi đầu là chính những người
đã từng là cán bộ cộng sản, rồi đến giới trí thức, thanh niên
sinh viên và nhiều vị lãnh đạo các tôn giáo. Đối phó với âm mưu
cô lập của CSVN, họ đã phải từng người đơn lẻ, can đảm đưa ra
những lời đề nghị dân chủ hóa đất nước với đảng CSVN, đã phổ biến
những bài viết về quan điểm tự do dân chủ của mình. Nhiều người
đã bị chế độ trù dập, bắt bớ. Nhưng số đông vẫn kiên định lập
trường của mình.
Hôm nay, đã xuất hiện Lời Kêu Gọi Cho Quyền Thành Lập Và Hoạt
Động Đảng Phái Tại Việt Nam mang 116 chữ ký. Quý vị ký tên chung
trong "Lời Kêu Gọi" này, ngoài các nhà đấu tranh dân
chủ quen thuộc còn có 15 vị linh mục, 1 thượng tọa, 1 mục sư,
3 vị thuộc Phật Giáo Hòa Hảo, 11 bác sĩ, 10 giáo sư, 33 giáo viên,
6 kỹ sư, 3 cựu sĩ quan quân đội CSVN, và nhiều nhà văn, nhà thơ,
doanh nhân từ khắp các tỉnh thành trên toàn quốc. Với lời lẽ ôn
hòa nhưng không kém phần cương quyết, Lời Kêu Gọi đã nêu ra những
Công Ước quốc tế mang chữ ký gia nhập của chế độ CSVN, cũng như
các điều khoản trong chính Hiến Pháp của họ nói lên quyền tự do
hội họp và lập hội của công dân. Phần thứ nhì, quý vị ký tên đã
đòi hỏi phải huỷ bỏ điều 4 Hiến Pháp, kêu gọi các đảng phái đang
hoạt động bí mật ra công khai, xác định chỗ đứng của mình. Phần
chót bản văn kêu gọi sự hỗ trợ của cộng đồng Người Việt Hải Ngoại
và quốc tế hỗ trợ cho nỗ lực dòi hỏi này.
TOP
|