Bán Nguyệt San - Số 2 * 01 tháng Năm, 2006

 
 

"Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình".
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982.

Trong số này:




Không có lẽ ta ngồi khóc mãi
Mặc lưu manh, trộm cướp tung hòanh
Mặc dã thú điên cuồng cắn xé
Tấm thân còm xơ xác tả tơi?

Không có lẽ ta hoài van vỉ
Ngửa tay xin từng chút tự do
Ngửa tay xin từng mảnh vụn sống
(Mà đảng kia vẫn chẳng thèm cho)?

Đã đến lúc ta phải vùng đứng
Không van xin khóc lóc nhục hèn
Không gối quỳ lạy lục dã thú
Tự bẻ xiềng bứt xích lệ nô

Đã đến lúc ta phải bình quyền
Đất nước này không của riêng ai
Đất nước này không ngôi chủ- tớ
Không kẻ nào được phép giương oai

Đã đến lúc ta phải vùng đứng
Đòi tự do, dân chủ, nhân quyền
Tám mươi triệu công dân nước Việt
Phải hiên ngang dưới ánh mặt trời

Đã đến lúc ta phải vùng đứng
Đứng hiên ngang hào khí DIÊN HỒNG
Đạp bạo quyền xuống mồ chôn chặt
Ngẩng đầu cao ta bước đi ngạo nghễ

VIỆT ĐIỂU
SÀI GÒN 10/4/2006


TOP